Vừa định quay người bước đi thì nhìn thấy một đứa bé sơ sinh đang nằm trên võng, tiếng khóc của nó khàn đặc, có lẽ nó đã khóc rất lâu rồi. Nhìn đứa trẻ con đáng yêu nằm trên võng, anh giơ bình xịt những đốm lửa xung quanh đã bắt đầu lăm le cái võng vải, không suy nghĩ nhiều, Văn liền cởi đồ phòng hộ ra quấn lên người đứa bé đó. Cây khô cây lại đâm cành nở hoa" Cuộc đời của mẹ con Tràng nhất định sẽ "đâm cành nở hoa". Có biết trận đói năm Ất Dậu 1945, hơn hai triệu đồng bào ta chết đói mới thấy hết lòng mẹ được miêu tả, mới cảm nhận được giá trị nhân đạo của truyện ngắn Chap 7: Ma và Hắc Long. « Chương Trước. Quản Lý. Chương Tiếp ». Do mãi suy nghĩ về kế hoạch cho tương lai nên Takemichi quyết định đi dạo vài vòng, con đường khá vắng vẻ nhưng ít ra cậu không sợ ma. Khoang, giờ thì cậu sợ rồi. Trời thì tối, đường thì vắng, đi tới 八荒也叫 八方 ,汉语词语,读音为bā huāng,泛指 周围 、各地。 四面八方 遥远的地方,犹称" 天下 "。 中文名 八荒 外文名 Glorious 别 名 八方 拼 音 bā huāng 注 音 ㄅㄚ ㄏㄨㄤ 释 义 最远之处 目录 1 解释 2 出处 解释 编辑 播报 八方荒远的地方。 四面八方 遥远的地方,犹称"天下"。 [1] 出处 编辑 播报 《 关尹子 ·四符》:"知夫此物如梦中物,随情所见者,可以凝精作物,而驾八荒。 " 《汉书·项籍传赞》:"并吞八荒之心。 " 颜师古 注:"八荒,八方荒忽极远之地也。 " 唐· 韩愈 《调张籍》诗:"我愿生两翅,捕逐出八荒。 " 李大钊 《青春》:" 秦 政 并吞八荒,统制四海,固一世之雄也。 " Trời lặng gió, Duy bỗng thấy ớn lạnh, cậu ngỡ như mình bị cảm. Từ trong balô con cóc, chàng trai lấy ra hộp cao Sao vàng rồi xoa nhẹ lên trán. Mùi dầu cao tỏa ra thơm dìu dịu, cậu ngả mình xuống chiếc giường lắng nghe từng hơi thở của gió khuya. Tiếng sương đêm lác đác rơi trên mái nhà đọng lại kêu lộp bộp. . Chương 32 Ký ức kinh hoàng- Tứ Nguyệt 11 Từ buổi tiệc đính hôn trở về, ngoài dự đoán của mọi người, Phương Phỉ đang chơi dương cầm ở nhà như không có chuyện gì xảy ra, con bé cũng không giải thích gì, cũng không đáp lại những lời chất vấn của mẹ, giống như chưa từng xảy ra chuyện. Con bé càng vậy lại càng khiến người ta lo lắng, Trình Tuyết Như có vẻ hơi kiềm chế, sợ con gái lại làm ra chuyện khác thường, mắng Phương Phỉ mấy câu rồi bảo con bé trở về phòng nghỉ ngơi. Nhưng mà đối với tôi thì lại không hề khách khí, Trình Tuyết Như đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi, dưới cái nhìn của Trình Tuyết Như, việc Phương Phỉ bỏ trốn là do tôi khuyến khích phía sau lưng, bởi vì Phí Vũ Kiều đã đeo nhẫn đính hôn lên tay tôi, chỉ dựa vào đó tôi đã không thoát được can hệ. Trình Tuyết Như mắng tôi té tát hơn hai giờ đồng hồ. Thầy Lý khuyên sao cũng không được. Những lời này tôi không có cách nào kể lại, bởi vì kể lại rất khó nghe, tôi biết Trình Tuyết Như vẫn không thích tôi, nhưng không biết Trình Tuyết Như ghét tôi lại khiến người ta giận sôi như vậy. Tôi đâu có làm sai cái gì, tôi chỉ là một nữ sinh còn chưa tốt nghiệp, thế mà lại bị Trình Tuyết Như mắng đến mức kinh khủng đến thế, toàn bộ hành lang đều vang vọng tiếng mắng chửi của Trình Tuyết Như. Phương Phỉ không thể nhịn nữa, chạy ra khỏi phòng to tiếng với mẹ, cục diện rất dữ dội, tôi không nhịn được khóc rời đi. Phương Phỉ đuổi theo tôi, cùng tôi ra bến xe chờ xe, còn an ủi ngược lại tôi, “Chị, đừng nghe mẹ nói, bà ấy vốn đã như thế rồi.” “Đừng nói về chị vội, chị hỏi em làm sao vậy, rốt cuộc là vì sao…” Tôi không biết nên nói như thế nào. “Chẳng vì sao cả, chỉ là em không muốn đính hôn, bởi vì em cảm thấy anh ấy không yêu em, mà em cũng không yêu anh ấy, em sẽ không chôn vùi cả đời mình chỉ để thỏa mãn mẹ. Chị, em đã trưởng thành rồi, việc hôn nhân này em muốn tự mình quyết định. Chỉ là… thật có lỗi với chị, khiến chị phải chịu tủi thân, Phí Vũ Kiều không làm khó dễ chị chứ?” Quả nhiên Phương Phỉ đã trưởng thành rồi, biết tự mình quyết định, cũng biết suy nghĩ trên lập trường của đối phương, điều này khiến tôi vui lắm, chịu thiệt thòi một chút cũng không vấn đề gì. “Từ nhỏ đến lớn, có phải chị chưa chịu thiệt thòi bao giờ đâu?” Tôi vỗ vỗ khuôn mặt của con bé, cười nói, “Đừng lo cho chị, em cứ chăm sóc cho mình là được rồi, Phương Phỉ, mặc kệ có thế nào chị đều hy vọng em được hạnh phúc, chỉ cần em cảm thấy đúng, chị sẽ ủng hộ em.” “Nhưng mà…” Phương Phỉ muốn nói lại thôi, “Phí Vũ Kiều không dễ đối phó như vậy đâu, chị phải cẩn thận một chút. Hơn nữa, em cũng hy vọng chị được hạnh phúc, chị, dù có thế nào, em cũng hy vọng… chị được hạnh phúc…” “Ừ, em cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe, nhìn em gầy thành cái gì rồi này.” Tôi đau lòng túm lấy áo của Phương Phỉ. Đúng lúc này xe bus tới nơi, tôi lên xe mà vẫn còn lo lắng, vươn đầu nói với Phương Phỉ, “Đừng cãi nhau với mẹ, nếu thật sự không ổn thì đến chỗ chị ở vài ngày.” “Được rồi, chị.” Phương Phỉ đứng ở bên đường nhìn tôi rời đi. Khi xe bus chuyển bánh, Phương Phỉ bỗng chạy lên phía trước mấy bước, há miệng nói câu gì đó, tôi chỉ nghe rõ một câu mơ hồ, “Chị, xin lỗi chị, chị đừng trách em…” Phần sau nói gì tôi không nghe được, qua cửa kính xe, tôi nhìn thấy Phương Phỉ đang lau nước mắt, thân hình gầy guộc ngày càng nhỏ bé, cuối cùng biến thành một chấm đen không thấy đâu nữa, tôi cũng không nghĩ vì sao Phương Phỉ lại nói xin lỗi tôi, tôi chỉ bỗng cảm thấy thương cảm. Bởi vì chúng tôi đều đã trưởng thành, đều phải đối mặt với cuộc sống của bản thân, là phúc hay tai họa đều không thể biết trước, tôi không sợ gì cả, tôi chỉ sợ mất con bé, trong cuộc đời như hoang mạc này, ngoài Dung, tôi chỉ còn Phương Phỉ. Trong cảm giác, tôi và Phương Phỉ nhất định sẽ ở bên nhau, ký ức lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt thân thiết và ấm áp của Phương Phỉ, đến giờ vẫn còn như mới nguyên. Thế nhưng quy luật của số phận lại quá tàn khốc, tương lai tôi và Phương Phỉ lại mỗi người một nơi, tôi thật sự không dám nghĩ, chỉ cảm thấy trong lòng bất an vô củng, và cả nôn nóng không hiểu, tôi dự cảm sự kiện đính hôn này chính là một bắt đầu. Khuôn mặt đó, chính là một bắt đầu… … Quả nhiên, ngày kế tiếp sau tiệc đính hôn, Phí Vũ Kiều tới trường học tìm tôi, nói tôi đã đeo nhẫn đính hôn thì phải thực hiện hôn ước, đương nhiên tôi đã cãi nhau với anh ta một trận, ngược lại anh ta vẫn không tức giận, chỉ cường điệu lặp lại tính chính thức của hôn ước, Tôi ném nhẫn cho anh ta rồi bỏ chạy về ký tức xá, không muốn nghĩ đến anh ta. Nhưng mà từ đó về sau, chỉ cần anh ta ở Thượng Hải, gần như ngày nào cũng tới trường học tìm tôi, bản thân không tới được thì cho người tặng hoa, tặng quà đến ký túc xá. Trong thoáng chốc mọi người đã bàn tán ồn ào, tôi có trăm miệng cũng chẳng thể nói được gì, Diêu Văn Tịch cho là tôi tìm người tình mới, bắt đầu nhìn tôi với con mắt khác, thái độ kém trước rất nhiều, chắc chắn cảm thấy tôi là một kẻ đứng núi này trông núi nọ. Tôi cảm thấy áp lực đã tăng sát tới giới hạn, sẽ nhanh chóng vỡ tan mất. Mà ngay trong một buổi tối không lâu sau, Dung gọi điện thoại tới, lời còn chưa nói ra, đầu kia điện thoại đã khóc nức nở, tôi bỗng trở nên căng thẳng, dự cảm có chuyện chẳng lành. Quả nhiên, Dung nghẹn ngào, lời nói không thành câu. “Dung, làm sao thế? Ông đừng như vậy, có chuyện gì cứ từ từ nói…” “Tứ Nguyệt, Sophie, Sophie, con bé đi rồi.” Đêm dài, trường học lạnh lẽo quá, tôi mặc một chiếc áo mỏng ngồi trong vườn hoa dưới ký túc xá, co người nghe Dung nói qua điện thoại. Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ngay cả ánh sao cũng ảm đạm, tôi không khỏi nhớ tới lời mẹ nói, mẹ nói sau khi chết, mỗi người sẽ hóa thành một ngôi sao trên bầu trời, Sophie đáng thương, cô bé còn nhỏ quá, vậy mà cũng biến thành một ngôi sao ư? Sophie có nhìn thấy sự nhớ thương và đau lòng của chúng tôi với cô bé không? Trong màn đêm lạnh lẽo như nước, tôi đau lòng vô cùng. Dung nói, Sophie ra đi lúc chiều muộn, ra đi rất thanh thản. Dung ôm thân thể lạnh dần của Sophie thật lâu không muốn buông tay, càng không ngừng nói chuyện với cô bé, kể chuyện cùng cô bé, nhưng Sophie vẫn không thể tỉnh lại. Mặc dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy đứa con gái yêu một tay nuôi lớn biến thành thi thể lạnh lẽo, Dung bi thương tột cùng, tôi chẳng tìm được lời nào để an ủi ông, bởi vì tôi cũng rất đau lòng, trong đầu luôn không ngừng phóng đại lại khuôn mặt tươi cười hoạt bát đáng yêu của Sophie, còn cả đôi mắt to sáng lấp lánh của cô bé. “Bây giờ tôi chỉ còn một mình em thôi, Tứ Nguyệt.” Dung khóc không thành tiếng ở trong điện thoại. Lúc đầu tôi còn không hiểu lời ông nói, sau đó mới biết, vợ trước Suzanne của Dung thấy Sophie qua đời, nhất quyết không muốn sinh ra đứa bé trong bụng, nói là muốn bỏ đứa bé này, bởi sinh đứa bé này cũng không còn ý nghĩ gì nữa, Sophie không thể dùng máu cuống rốn được. Cô ta là một người phụ nữ khôn khéo, vốn đã không muốn sinh thêm một đứa con, sợ ảnh hưởng tới sự nghiệp, bây giờ cô ta đã có đầy đủ lý do đề từ chối sinh con, bởi vì cô ta đã chiếm được thứ mà cô ta muốn, một tờ giấy thỏa thuận ngang nhiên chiếm hữu tài sản của Dung. Dung đau khổ nói “Tôi quỳ gối cầu xin trước mặt cô ta, mong cô ta giữ lại đứa bé này, Sophie đã không còn, nếu sinh đứa bé ra cũng coi như được an ủi. Nhưng mà cô ta không chấp nhận, tôi có cầu xin thế nào cô ta cũng không chấp nhận! Đối với cô ta, danh lợi là trên hết, trong mắt cô ta hiện giờ, tôi còn không bằng một kẻ ăn xin, kể từ khi Sophie qua đời đến giờ, cô ta đã biến mất không còn thấy tăm hơi đâu nữa, công ty cũng đã bị cô ta tiếp quản toàn bộ. Tứ Nguyệt, tôi thua rồi, cuối cùng tôi đã thua rồi, mất hết tất cả rồi…” Tôi khóc lớn, không chỉ là khóc cho Sophie, mà cũng là khóc cho Dung, và khóc cho cả chính mình. Thời gian này có rất nhiều chuyện ngoài ý muốn xảy ra, một mình tôi mệt mỏi đối phó, không nơi dựa dẫm, sợ hãi vô cùng. Tôi không biết sau này còn có thẻ xảy ra chuyện gì nữa, tôi thật sự không biết làm gì. Đặc biệt là Phí Vũ Kiều, ngày đó anh ta giải thích mục tiêu của anh ta là tôi! Tôi không biết lai lịch của anh ta, thì ra màn tiệc đính hôn chính là kế hoạch của anh ta, làm sao mà tôi có thể đoán ra được. Có lẽ mong muốn ban đầu của anh ta là đính hôn với Phương Phỉ, rồi lấy cớ đó để tiến tới gần tôi, nhưng Phương Phỉ đột nhiên chạy trốn khiến anh ta bất ngờ có cơ hội, hơn nữa “Mạc Vân Trạch” lại đột ngột xuất hiện, gương mặt khác nhau, khí chất giống nhau, rốt cuộc bọn họ có liên quan gì với vụ hỏa hoạn kia, trong đầu tôi hỗn loạn vô cùng. Rất nhiều ngày sau buổi đính hôn, trong đầu tôi vẫn không thể xóa mờ được khuôn mặt đó, cả đêm mơ thấy ác mộng, cơm nước không màng, cũng không lên lớp. Diêu Văn Tịch cho là tôi bị bệnh, đã mấy lần muốn đưa tôi đến phòng y tế, tôi nhất quyết không chịu đi. Tôi cảm nhận được, ở một nơi mà tôi không nhìn thấy tựa như có một cái lỗ đen lớn đang không ngừng cuốn tôi vào, mặc cho tôi giãy dụa thế nào cũng không thoát khỏi cái lỗ đen đó. Tôi biết tôi không thể chạy thoát, vụ hỏa hoạn kia chắc chắn sẽ thiêu đốt tôi cả đời, tôi thường nằm mơ thấy mùi da thịt cháy khét, Diêu Văn Tịch ngủ ở giường trên, nói tôi thường xuyên khua tay nói lảm nhảm, kêu to “cháy cháy”, cậu ấy còn hỏi đùa có phải khi còn bé tôi gặp phải hỏa hoạn hay không. Tôi sợ run, không biết trả lời như thế nào. Nhưng tôi biết, sớm muộn gì tôi cũng tan thành tro bụi. Cảm xúc của tôi chưa bao giờ sa sút như thế, mặc dù Dung nói giải quyết xong chuyện bên kia sẽ lấp tức trở về Thượng Hải, nhưng tôi vừa mong ông mau chóng trở về, lại vừa sợ hãi ông trở về, bởi vì tôi còn chưa nói chuyện Phí vũ Kiều với ông, nên nói thế nào đây? Nói tôi đã chấp nhận lời cầu hôn của Phí Vũ Kiều? Hay là nói tôi thay em gái đính hôn với anh ta? Chương 25 Ký ức kinh hoàng- Tứ Nguyệt 4 Tôi mở to mắt nhìn theo hướng con bé chỉ, chỉ thấy bên đường đối diện cách không xa có dừng một chiếc xe thể thao màu xám, chiếc xe thuôn lượn u ám trong ánh đèn đường, tự nhiên lộ ra khí thế áp đảo. Cửa kính xe hạ xuống, không nhìn thấy người, chỉ nhìn thấy một cánh tay vắt trên cửa. Trời nóng như thế mà lại mặc áo sơ mi. Cổ tay cài cúc nhưng vẫn lộ ra chiếc đồng hồ vàng bên ngoài, hoặc có lẽ là đồng hồ kim cương, phát sáng lấp lánh dưới ánh đèn đường. Hơn nữa, giữa ngón tay anh ta đang kẹp một điếu thuốc. Khi tôi nhìn về phía anh ta, đúng lúc anh ta gạt tàn thuốc, giống như thờ ơ không để ý. Trái tim của tôi bỗng đập nhanh… Đó không phải là Dung sao? Mỗi lần ông xuống máy bay đều sẽ đến cổng trường học đón tôi, cũng đỗ xe ở bên đường đối diện như thế, hút thuốc, lẳng lặng chờ tôi xuất hiện. Nhưng tôi đã nhanh chóng nhận ra mình đang thất thần, người đó không phải Dung. Anh ta là Phí tiên sinh, bạn trai của Phương Phỉ. Trong thoáng chốc tôi cảm thấy rất mệt mỏi, tôi khoát tay nói “Chị không đi, chỉ muốn về ký túc xá nghỉ ngơi, ngày mai còn phải lên lớp.” “Nhưng em cố ý tới đây đón chị mà, chị!” “Thật sự không đi được, buổi chiều chị còn đi dạy gia sư mấy tiếng đồng hồ, mệt lắm.” “Đừng đi dạy gia sư nữa, dạy gia sư có kiếm được bao nhiêu đâu, lại còn vất vả chết được.” Bây giờ giọng điệu nói chuyện của Phương Phỉ đã không còn giống như trước kia nữa, xem ra quen biết với người bạn trai giàu có này, cả người con bé đều là hàng hiệu, chiếc khuyên trên tai chỉ sợ cũng là kim cương. Xem ra con bé rất hưởng thụ mối quan hệ yêu đương hiện giờ, tôi có thể cảm nhận được niềm hạnh phúc của con bé trong bầu không khí. Như vậy cũng rất tốt, chỉ cần con bé hạnh phúc. Tôi vỗ vai con bé, “Mau đi đi, đừng để người đó đợi lâu, thời gian của người ta rất quý giá.” Phương Phỉ chu miệng, rất không bằng lòng. Tôi rất thích nhìn dáng vẻ làm nũng của con bé, giống hệt như một đứa trẻ. Tôi cười đẩy con bé, “Đi đi, chị chúc em chơi vui vẻ!” Cuối cùng không quên dặn dò con bé, “Thay chị gửi lời chào đến Phí tiên sinh.” Cuối cùng Phương Phỉ cũng lên chiếc xe thể thao một mình. Chiếc xe vòng một đường, chậm rãi đi về phía tôi. Bóng cây mờ ảo xẹt qua đỉnh xe sang trọng. Khi tiến tới gần tôi, Phương Phỉ hạ cửa kính nhăn mặt với tôi. Tôi cười vẫy tay về phía con bé. Đúng lúc Phí tiên sinh ngồi cạnh con bé quay sang, ánh sáng không đủ, dáng vẻ không rõ ràng, chỉ mơ hồ nhìn thấy đường nét tuấn tú vô cùng. Anh ta hơi thả chậm tốc độ xe, mỉm cười với tôi rất thân thiện. Tôi cũng cười với anh ta, xem như chào hỏi. Chỉ trong thời gian hai giây, cùng lắm là ba giây, xe liền mất hút trong bóng đêm phía cuối con đường. Mà tôi vẫn còn đứng ở dưới gốc cây kia không nhúc nhích. Nụ cười đó, thật đặc biệt. Kỳ nghỉ hè vừa qua đã có tin Phương Phỉ nghỉ học lập gia đình. Bởi vì toàn bộ kỳ nghỉ hè, tôi đều bôn ba khắp nơi để kiếm tiền đóng học phí cho học kỳ sau, rất ít khi về nhà, là Thầy Lý gọi điện thoại nói cho tôi biết. Ông nói ông cực lực phản đối, nhưng Trình Tuyết Như lại kiên quyết cho con gái nghỉ học lập gia đình, nói phụ nữ có làm tốt đến đâu cũng không bằng gả cho một gia đình tốt, học hành à, gả cho người ta rồi vẫn quay lại học tiếp được. Không đến hai ngày, Phỉ Nhi tới tìm tôi, hỏi ý kiến của tôi. Con bé rất do dự, muốn học xong rồi mới kết hôn, nhưng Phí tiên sinh lại có vẻ rất vội vàng muốn kết hôn ngay trong năm. Lúc ấy đang ở trong cửa hàng đồ uống lạnh tại cổng trường, chúng tôi thích thú chia nhau ăn đá bào, tôi đưa một trái anh đào trong đá bào cho Phương Phỉ, cười hỏi “Em có thích anh ta không?” Từ nhỏ, mỗi lần ăn đá bào, tôi đều lựa anh đào cho con bé. Vẻ mặt của Phương Phỉ có một loại ý vị không nói nên lời, cười cười, “Rất thích, trên người anh ấy có một loại khí chất rất đặc biệt, tao nhã chín chắn, hơn nữa chăm sóc em cũng rất chu đáo, nói thật em không tìm được một điểm xấu nào của anh ấy, dường như rất hoàn hảo.” Phương Phỉ bỏ thêm chữ “dường như” vào chữ hoàn hảo, điều này cho thấy con bé có một chút do dự với người đàn ông này, ánh mắt vụt sáng, “Nhưng mà không biết vì sao, em cảm thấy giữa chúng em như luôn có một khoảng cách, có lẽ là do thời gian ở bên nhau, chúng em rất ít khi ở cùng nhau, anh ấy rất bận, phần lớn thời gian đều không ở Thượng Hải, mười ngày nửa tháng trở về một chuyến đã là tốt lắm rồi, mà em cũng không rõ anh ấy làm việc gì, anh ấy rất ít khi nói với em về chuyện làm ăn của anh ấy.” “Nói thế, em cũng không hiểu nhiều về con người anh ta?” “Ừm, có thể nói như vậy. Nhưng anh ấy rất hiểu em, em thích gì anh ấy đều biết hết, mỗi lần gặp mặt đều tặng quà, em bảo anh ấy đừng tặng, anh ấy vẫn tặng, nói đó là cách biểu đạt tấm lòng của một người đàn ông.” “Tặng quà chính là đối tốt với em sao?” “Đương nhiên không phải, anh ấy chăm sóc em rất chu đáo. Mặc dù không ở Thượng Hải nhưng anh ấy vẫn cử người đến chỗ em, em muốn đi đâu, gọi điện thoại cho anh ấy là sẽ có người đưa đón. Em muốn cái gì, không tới hai mươi tư giờ đã có người đưa tới chỗ em. Hơn nữa trong nhà có chuyện anh ấy đều sắp xếp thỏa đáng, không cần em phải nói gì. Có một lần cống thoát nước trong nhà vệ sinh bị hỏng, sau khi biết anh ấy lập tức đưa người tới sửa chữa, em cũng không hiểu anh ấy biết chuyện từ đâu, nhưng lúc nào cũng có thể khiến cho cả nhà ngạc nhiên bất ngờ…” Tôi chẳng thể nói gì, người đàn ông như vậy, giống như không lôi ra được chút khuyết điểm nào. Nhưng đây là tình yêu sao? Tôi không dám gật bừa. Có lẽ Phương Phỉ cũng nhận ra cái vấn đề trung gian này, hoặc là nói, con bé chẳng hề nắm chắc hoàn toàn được người đàn ông này, bởi vì còn bé còn chưa hiểu rõ về anh ta, mà anh ta thì lại hiểu rõ con bé như trong lòng bàn tay, ngay nhà vệ sinh bị hỏng mà cũng có thể tìm hiểu được. Tôi không biết Phương Phỉ nghĩ như thế nào, nếu đó là tôi, người đàn ông như vậy sẽ khiến cho tôi sợ hãi. “Chị, chị bảo em nên làm gì bây giờ?” Phỉ Nhi rầu rĩ, dáng vẻ không biết phải làm gì. Tôi thở dài, nói “Vậy em đừng nghỉ học vội, tìm hiểu thêm một thời gian nữa đi. Hai người có thể đính hôn trước, chờ em tốt nghiệp, hiểu anh ta thêm một chút rồi mới kết hôn. Nếu anh ta thật sự để ý em, chắc không ngại chờ thêm một năm chứ, sang năm em sẽ tốt nghiệp rồi mà.” Phỉ Nhi giật mình, giống như đã giải quyết được điểm mấu chốt, nhảy dựng lên ôm lấy tôi, “Chị, chị thật là thông minh! Sao em lại không nghĩ ra nhỉ, đây đúng là một ý kiến hay, em sẽ nói chuyện này với anh ấy!” Đưa Phương Phỉ trở về, tôi tới thư viện tìm tài liệu tham khảo. Nhưng mà rất khó tập trung được tinh thần, cảm giác chơi vơi trong lòng bủa vây lấy tôi. Mới có mấy năm, Phương Phỉ đã sắp lập gia đình, là do con bé trưởng thành quá nhanh, hay là do tôi quá chậm chạp? Cô bé Phương Phi ăn canh thích liếm thìa, ngủ thích đạp chăn, khi tức giận thích quyệt miệng, khi vui vẻ thích cười to, lộ ra hai cái răng nanh nhọn, cô bé thật sự sắp kết hôn rồi… Ba tháng sau. Rốt cuộc tôi cũng được gặp vị hôn phu của Phương Phỉ. Cuối cùng Phí tiên sinh cũng đồng ý đính hôn trước, đợi Phương Phỉ hoàn thành sự nghiệp học tập xong mới chính thức kết hôn. Lễ đính hôn được tố chức tại khách sạn Cẩm Giang, tuy chỉ là đính hôn nhưng vẫn phô trương không nhỏ, mời công ty chuyên biệt về hôn lễ đến chuẩn bị. Trước lễ đính hôn, Phí tiên sinh chính thức đến nhà thầy Lý cầu hôn theo nghi thức, sính lễ chính là một ngôi nhà cao cấp hai trăm mét vuông. Trình Tuyết Như đi đường cũng lâng lâng. Tôi nghĩ Phương Phỉ đưa ra quyết định như thế là không sai, có thể nhận ra Phí tiên sinh rất coi trọng Phương Phỉ, thế là đủ rồi. Nhưng mà không biết vì sao, tôi luôn có một cảm giác bất an mơ hồ, mà rốt cuộc vì sao bất an thì lại không thể nói rõ được. Sau đó tôi lại nghĩ, có thể là vì tuổi của Phương Phỉ còn nhỏ, bước được nửa nước ra trường đã kết hôn, mà con bé lại giống như còn chưa quậy đủ, vẫn rất ham chơi, hệt một đứa trẻ vẫn chưa lớn, con bé có thể chịu được khuôn khổ của cuộc sống hôn nhân không? Sự lo lắng này càng tăng thêm sau một lần tôi tình cờ nói chuyện về Phương Phỉ với Diêu Văn Tịch, sau này tôi đoán có thể là Diêu Văn Tịch cố ý nhắc nhở tôi, cậu ấy biết tôi luôn cưng chiều Phương Phỉ, sợ tôi không chấp nhận được. Sự tình là thế này, vào một buổi sáng tôi thức dậy, vừa rửa mặt xong đã thấy Diêu Văn Tịch làm loạn trong nhà vệ sinh, đầu giờ tối qua cậu ấy có đi tham dự sinh nhật của một vị đàn anh, hình như là ở quán bar, cả đêm không về. Tôi không khỏi nhíu mày, nói sao con gái lại có thể ở trong quán bar cả đêm, điều này rất không hay, trong quán bar loại người nào cũng có, ngộ nhỡ xảy ra chuyện thì phải làm sao đây. Lúc ấy Diêu Văn Tịch không nói gì, nhìn như chẳng còn sức để nói chuyện với tôi, sau khi nôn xong, rửa mặt rồi lắc lắc đầu đi ngủ, ngủ đến tận giữa trưa cũng chưa tỉnh. Ngày thường tôi thân với Diêu Văn Tịch nhất, hơi lo lắng cho cậu ấy, sợ cậu ấy đói bụng nên mang cơm về phòng ngủ, gọi cậu ấy dậy, bảo cậu ấy ăn cơm. Có vẻ như Diêu Văn Tịch cực kì đói bụng, hùng hổ ăn cơm, lúc ấy trong phòng chỉ có hai chúng tôi, tuy rằng ngoài miệng Diêu Văn Tịch không nói gì, nhưng vẫn biết ơn tôi mang cơm về cho cậu ấy, thường ngày cậu ấy là người hay lớn miệng, nhưng tôi biết cậu ấy rất tốt, trượng nghĩa, không kiểu cách. Cơm nước xong cậu ấy vừa lau miệng vừa như vô tình hỏi tôi “Dạo này sao không thấy Phương Phỉ đến nhỉ, trước kia một tuần con bé đó phải đến những hai lần.” “À, con bé sắp đính hôn, có lẽ dạo này bận.” Tôi nói thật. Diêu Văn Tịch trừng tròn mắt, “Đính hôn? Cậu nói là Phương Phỉ sắp đính hôn?” “Đúng vậy, có vấn đề gì sao?” Diêu Văn Tịch nhìn tôi không nói câu nào, sau một lúc đột nhiên hỏi “Cậu cảm thấy cậu có hiểu Phương Phỉ không?” Tôi kinh ngạc nhìn cậu ấy, không rõ lời này có ý gì. “Cái này, nói thế nào nhỉ,” Diêu Văn Tịch gãi mái tóc ngắn rối bù, thậm chí còn không tự nhiên hơn cả tôi, lẩm bẩm, “Tối qua mình thấy Phương Phỉ trong quán bar… Không phải một mình con bé, còn có một người đàn ông nữa… Vừa vặn trong nhóm mình có một chị biết người đàn ông kia, tên A Côn, nói anh ta chuyên hoạt động trong quán bar, chính là, chính là… Cậu có hiểu ý mình không?” Nhìn thấy vẻ mặt chẳng hiểu gì của tôi, cậu ấy phát cáu, trực tiếp hét lên, “Trời ạ, chính là loại chuyên đi ăn bám đấy, cái này đã hiểu chưa? Ngốc, cậu đúng là đồ ngốc…” 48 Thiên Tầm Ngôn Tình, KhácĐang ra Review truyện Ngoảnh Lại Thấy Hoa NởSố chươngTác giảThể loạiTrạng tháiReviewBạn đang xem Ngoảnh lại thấy hoa nởChương mới cập nhật Quyển 4 - Chương 48 Ký Ức Biến Đổi Khuôn Mặt Quyển 4 - Chương 47 Ký Ức Biến Đổi Khuôn Mặt- Mạc Vân Trạch Quyển 4 - Chương 46 Quyển 4 - Chương 45 Quyển 4 - Chương 44Quyển 1 - Chương 1 Ký Ức Dạo Chơi Trong Vườn- Tứ Nguyệt 1Quyển 1 - Chương 2 Ký Ức Dạo Chơi Trong Vườn- Tứ Nguyệt 2Quyển 1 - Chương 3 Ký Ức Dạo Chơi Trong Vườn- Tứ Nguyệt 3 Quyển 1 - Chương 4 Ký Ức Dạo Chơi Trong Vườn- Tứ Nguyệt 4Quyển 1 - Chương 5 Ký Ức Dạo Chơi Trong Vườn- Tứ Nguyệt 5Quyển 1 - Chương 6 Ký Ức Dạo Chơi Trong Vườn- Tứ Nguyệt 6Quyển 1 - Chương 7 Ký Ức Dạo Chơi Trong Vườn- Tứ Nguyệt 7Quyển 1 - Chương 8 Ký Ức Dạo Chơi Trong Vườn- Tứ Nguyệt 8Quyển 1 - Chương 9 Ký Ức Dạo Chơi Trong Vườn- Tứ Nguyệt 9Quyển 1 - Chương 10 Ký Ức Dạo Chơi Trong Vườn- Tứ Nguyệt 10Quyển 1 - Chương 11 Ký Ức Dạo Chơi Trong Vườn- Tứ Nguyệt 11Quyển 1 - Chương 12 Ký Ức Dạo Chơi Trong Vườn- Tứ Nguyệt 12Quyển 2 - Chương 13 Ký Ức Thiêu Lòng- Mạc Vân Hà 1Quyển 2 - Chương 14 Ký Ức Thiêu Lòng- Mạc Vân Hà 2Quyển 2 - Chương 15 Ký Ức Thiêu Lòng- Mạc Vân Hà 3Quyển 2 - Chương 16 Ký Ức Thiêu Lòng- Mạc Vân Hà 4Quyển 2 - Chương 17 Ký Ức Thiêu Lòng- Mạc Vân Hà 5Quyển 2 - Chương 18 Ký Ức Thiêu Lòng- Mạc Vân Hà 6Quyển 2 - Chương 19 Ký Ức Thêu Lòng - Mạc Vân HàQuyển 2 - Chương 20 Ký Ức Thêu LòngQuyển 2 - Chương 21 Ký Ức Thiêu Lòng - Mạc Vân HàQuyển 2 - Chương 22 Ký Ức Kinh Hoàng- Tứ Nguyệt Quyển 2 - Chương 23 Ký Ức Kinh Hoàng- Tứ Nguyệt 2Quyển 2 - Chương 24 Ký Ức Kinh Hoàng- Tứ Nguyệt 3Quyển 2 - Chương 25 Ký Ức Kinh Hoàng- Tứ Nguyệt 4Quyển 2 - Chương 26 Ký Ức Kinh Hoàng- Tứ Nguyệt 3Quyển 2 - Chương 27 Ký Ức Kinh Hoàng- Tứ Nguyệt 6Quyển 2 - Chương 28Quyển 2 - Chương 29Quyển 2 - Chương 30Quyển 2 - Chương 31Quyển 2 - Chương 32Quyển 2 - Chương 33Quyển 2 - Chương 34Quyển 2 - Chương 35Quyển 3 - Chương 36Quyển 3 - Chương 37Quyển 3 - Chương 38Quyển 3 - Chương 39Quyển 3 - Chương 40Quyển 3 - Chương 41Quyển 3 - Chương 42Quyển 4 - Chương 43Quyển 4 - Chương 44Quyển 4 - Chương 45Quyển 4 - Chương 46 Quyển 4 - Chương 47 Ký Ức Biến Đổi Khuôn Mặt- Mạc Vân TrạchQuyển 4 - Chương 48 Ký Ức Biến Đổi Khuôn MặtXem thêm Giải Quyết Phàn Nàn Của Khách Hàng Trong Khách Sạn Và Cách Xử LýTác giả Thiên TầmThể loại Ngôn TìnhGiới thiệuNhan đề truyện như tiếng gọi đến thổn thức lòng là tiếng gọi của tình yêu của nỗi nhớ nhung của cả một tấm lòng. Trong tình yêu, đây chính là lời thủ thỉ chân là xuất phát tự trong trái tim, tận trong tâm thức sâu thẳm. Vốn không biết sẽ đi đến đâu, không biết thế nào, nhưng xin hãy cứ tin khiến đọc phải day dứt không yên với những câu hỏi; Bạn đã từng nhìn thấy hoa lê chưa? Một rừng, một biển hoa lê, tuôn rơi như tuyết bay, vẻ đẹp cực hạn như vậy, đời này kiếp này Tứ Nguyệt chỉ từng nhìn thấy một lần, năm ấy cô tám tuổi. Tứ Nguyệt không biết, thiếu niên dịu dàng cô tình cờ gặp gỡ dưới tàng cây lê kia chính là con trai thứ hai Mạc Vân Hà của nhà họ Mạc, anh trai cùng cha khác mẹ của xoay vần, sáu năm sau mẹ chịu nhục tự sát, Tứ Nguyệt lẻn vào nhà họ Mạc, dùng một ngọn nến châm lên hỏa hoạn, nhà họ Mạc bỗng chốc phế tích, gây ra thảm kịch ngất trời, mà trong số chết còn có Mạc Vân Hà… Mấy năm sau, Tứ Nguyệt nhận được một món quà sinh nhật đặc biệt, chính là một ngọn nến, trên tấm thiệp viết cô có còn nhớ trận hỏa hoạn kia không? truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay,truyện full. luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh Hiệp, Ngôn Tình, Truyện Teen, Truyện Xuyên Không, Đô Thị, Võng Du, Trọng sinh, Bách Hợp, Võng Du, Huyền huyễn, Khoa Huyễn, Quan trường, Quan gia, Ngôn tình sủng,Truyện cổ tích, Truyện cổ tích việt nam,cổ tích Grimm,Cổ tích Andersen,Thần thoại Hy lạp,Truyện ngụ ngôn,Truyện cười,Quà tặng cuộc sống, Góc cảm xúc, Góc chia sẻ Một người khi còn chưa học được yêu thương, đã học xong oán hận là một chuyện đáng buồn biết nhường tên là Nhan Tứ Nguyệt, theo họ thật tôi sinh ra trong tiết trời se lạnh của mùa xuân tháng hai, mẹ lại cứ khăng khăng gọi tôi là “Tứ Nguyệt”. Sau này mẹ giải thích rằng tháng hai rất lạnh, mà tháng tư là lại chính là mùa của trăm hoa đua nở, vạn vật hồi sinh, mẹ hy vọng cuộc sống sau này của tôi sẽ mãi mãi ấm áp như mùa xuân tháng tư. Chỉ là thành phố nơi tôi sinh ra và lớn lên là Thượng Hải, mùa xuân ở đây ẩm ướt mưa nhiều, chỗ tôi ở biển người náo nhiệt, cao ốc san sát, ít khi nhìn thấy cây xanh và hoa tươi, sắc màu mùa xuân trong kí ức thơ ấu của tôi luôn luôn xám trụi. Hơn nữa chúng tôi không có điều kiện sống trong cao ốc, ở Thượng Hải, rất nhiều cao ốc đều chen chúc giữa những ngõ nhỏ rách nát chật hẹp, phố xá phồn hoa sầm uất kề cận ngay kế bên, cuộc sống thời thượng hiện đại hóa ngay trong tầm mắt, mùa xuân cũng cách chúng tôi rất gần, nhưng nó lại không thuộc về chúng nhỏ, khi mẹ ra ngoài làm việc lúc nào cũng khóa tôi trong nhà một mình. Mỗi ngày tôi đều bê ghế đặt lên bệ cửa sổ ngóng theo bóng mẹ khuất dần nơi cửa ngõ, luôn khóc lóc lo sợ, lo sợ mẹ sẽ bỏ tôi lại một mình không bao giờ trở về. Đồ ăn mẹ để lại trên bàn tôi thường không ăn. Đói bụng cũng không ăn. Tôi sẽ chờ mẹ về cùng ăn. Cho nên mỗi khi nghe thấy tiếng bước chân của mẹ vọng tới ngoài hành lang tôi sẽ chạy như bay ra mở cửa, mà dù rằng mẹ có bao nhiêu vất vả mệt nhọc bên ngoài, bao giờ khi vào cửa cũng kéo tôi ôm vào trong lòng, “Tứ Nguyệt, hôm nay có ngoan hay không”, “Tứ Nguyệt, có nhớ mẹ hay không”, “Có đói bụng hay không”, “Xem mẹ mang đồ ăn ngon gì về cho con này” … Tôi thích cái ôm của mẹ, ấm áp mà thơm thơm, cái ôm của mẹ chính là mùa xuân của khi lớn thêm một chút tôi đi học, sớm tối mỗi ngày mẹ đều đạp xe đưa đón tôi tới lớp và tan trường, tuy rằng kinh tế khó khăn, mẹ chưa bao giờ để tôi mặc quần áo rách hay quần áo bẩn, mẹ luôn luôn cho tôi mặc quần áo rất xinh đẹp, còn bản thân mẹ thì quanh năm mặc quần áo lao động bằng vải bông thùng thình ướt đẫm mồ hôi, làm việc vận hành máy tiện trong công xưởng. Hàng tháng chỉ cần vừa phát tiền lương, chuyện đầu tiên mẹ làm chính là mua đồ ăn ngon cho tôi, hoặc là mua truyện cổ tích tôi yêu thích cho tôi. “Tứ Nguyệt, mẹ hy vọng con được lớn lên trong một thế giới cổ tích không có tổn thương, không có bất trắc, hơn nữa hạnh phúc mãi mãi.” Mẹ nói như vậy. Tôi yêu mẹ, mẹ là người thân duy nhất trên đời của tôi. Từ nhỏ đã có người hỏi “Tứ Nguyệt, ba cháu đâu?”“Ba cháu mất rồi.” Tôi luôn trả lời như vậy. Mẹ dạy tôi nói như vậy. Sau khi lớn thêm một chút tôi mới biết ba tôi thật sự đã mất rồi, ngay khi tôi sinh ra chưa đến một tuổi đã mất rồi. Mẹ rất hiếm khi kể cho tôi về ba, mỗi ngày mẹ đều làm việc bên ngoài đến rất khuya mới trở về, có đôi khi nấu xong bữa tối cho tôi mẹ còn ra ngoài bày bán hàng rong, mẹ không có thời gian, cũng không có sức lực để nói với tôi quá nhiều. Mẹ trong kí ức là một người lặng lẽ ít lời, lúc mẹ yên lặng cực kỳ giống với cây hoa lan bày trên bệ cửa sổ, sáng trong xinh đẹp, lẳng lặng tỏa ngát hương thơm. Đây chính là điểm đặc biệt của mẹ. Dù rằng mẹ vất vả quanh năm, cuộc sống khốn cùng, quần áo lao động rộng thùng thình vẫn không giấu được vẻ đẹp của mẹ. Chủ cho thuê nhà của chúng tôi thường xuyên nói “Mẹ cháu đẹp thật!”“Đúng vậy, mẹ cháu chính là người phụ nữ đẹp nhất trên đời này!” Tôi luôn nói với vẻ hồn nhiên. Lời này không phải do mẹ dạy, mẹ không thích nhất là bị người ta bàn tán. Mẹ không giống với bất kì người phụ nữ nào ở trong ngõ, khi những người khác tán gẫu, buôn đủ thứ chuyện[1] thì bao giờ mẹ cũng lẳng lặng làm việc của mình. Ánh mắt của mẹ lúc nào cũng u ám, vào lúc đêm khuya yên tĩnh tôi thường có thể nhìn thấy âu sầu tràn ra trong đáy mắt mẹ, còn có cả nước mắt.[1] Nguyên văn là Đông gia trường Tây gia đoản Nhà Đông dài, nhà Tây ngắn một nhóm người tụ tập với nhau, nhàm chán thì thích kiếm đề tài ra tán gẫu.Trong ngõ, rất nhiều người đều thích bàn tán về mẹ. Khi đó tôi còn nhỏ, nghe không hiểu những người lớn nói cái gì, nhưng mà luôn luôn có thể cảm nhận được sự xem thường và diễu cợt lộ ra trong ánh mắt của bọn họ. Mà tôi, trong sự chế giễu không có thiện chí của những người đó, nghiễm nhiên là một vai hề. Từ nhỏ tôi đã bị trẻ con trong ngõ bắt nạt, bọn chúng ném đá vào tôi, nhổ nước bọt, chửi tôi “Dã chủng”. Thậm chí còn mang cả mẹ tôi ra để chửi, “Giống hệt với mẹ mày, đồ đê tiện!”Tôi khóc lóc chạy về nhà hỏi mẹ “Mẹ, đồ đê tiện là cái gì?” Lần đầu tiên nghe thấy tôi hỏi như vậy mẹ hoảng sợ nhìn trừng tôi, viền mắt lập tức hoen lệ. Mẹ ôm tôi vào trong lòng, vỗ nhẹ lưng của tôi, mẹ không để tôi nhìn mặt mình nhưng tôi biết mẹ đang khóc. Ngay sau đó mẹ quyết định chuyển nhà, va li và vật dụng trong nhà nặng như vậy đều do một mình mẹ khiêng. Trong kí ức thơ ấu của tôi, chúng tôi thường xuyên chuyển nhà liên tục, đến khi rốt cuộc không cần chuyển nữa thì tôi đã trưởng thành rồi. Mà mẹ cũng không chuyển cuối cùng chúng tôi chuyển đến vẫn ở trong một cái ngõ, là một ngôi nhà nhỏ lụp xụp cũ nát, tôi và mẹ ở tầng trên, mặt tiền tầng dưới cho thuê. Chúng tôi đã phải gian nan sống qua ngày dựa vào chút tiền thuê ít ỏi như vậy. Mà sau này tôi mới biết hóa ra ngôi nhà nhỏ đó là của gia đình ba tôi, là ngôi nhà mà anh cả của ba đã sắp xếp cho chúng tôi vào ở. Bác trai vô cùng thân thiết và hòa ái đó mặc đồ tây phẳng phiu, đi về đều có xe con đưa đón, mỗi lần đến thăm chúng tôi đều xách theo đủ thứ trong túi lớn túi trai thích nhất là ôm tôi ngồi trên đầu gối của mình, như suy nghĩ điều gì đánh giá tôi, “Tứ Nguyệt, cháu rất giống mẹ cháu. Nhưng mà cháu lại càng giống ba cháu hơn.” Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói về ba tôi từ trong miệng một người tới vẻ mặt mờ mịt của tôi kích động bác trai, ông nói với mẹ “Em không thể để Tứ Nguyệt quên mất ba nó được, tuy rằng Kính Trì đã không còn trên đời nhưng em không có quyền để con gái của nó quên mất ba nó, điều này rất tàn nhẫn, Bội Lan.”Bội Lan là tên của mẹ yên lặng gật đầu, tựa như đồng ý với lời của bác đó về sau mẹ bắt đầu nói cho tôi biết một số chuyện có liên quan tới ba. Dần dần hiểu biết của tôi về ba cũng nhiều lên. Ba tôi tên là Mạc Kính Trì, bác trai đến thăm chúng tôi tên là Mạc Kính Phổ, là anh cả của ba. Tôi không rõ bối cảnh trong nhà ba tôi là gì, chỉ biết được mơ hồ qua lời bàn tán của những người hàng xóm rằng nhà ba rất giàu, trước khi tân Trung Quốc[1] thành lập đã khánh thành nhà máy sợi bông lớn, mặc dù thời “Văn cách[2]” đã bị quật ngã làm mất đi hơn phân nửa gia sản nhưng sau cuộc cải cách mở cửa[3], dựa vào chính sách ưu đãi đã Đông Sơn tái khởi[4] rất nhanh. Nhà họ Mạc của bây giờ là một đại gia tộc nổi danh lừng lẫy trong thành phố này. Mà tôi, là đứa con gái ngoài giá thú.[1] Tân Trung Quốc thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thành lập.[2] Văn cách hay Đại cách mạng văn hóa, là một giai đoạn hỗn loạn xã hội và tình trạng vô chính phủ ở Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa diễn ra trong 10 năm từ năm 1966-1976. Nguồn Wikipedia[3] Cuộc cải cách mở cửa cuộc cải cách kinh tế xã hội mở đầu vào 12/1978 ở Trung Quốc và đã đạt được nhiều thành tựu to lớn.[4] Đông Sơn tái khởi trùng hưng được thanh phất như trưởng thành trong một đêm, tôi đã hiểu được rất nhiều. Từ nhỏ bị người xem thường, từ nhỏ bị người bắt nạt, và còn nước mắt của mẹ, tiếng thở dài của mẹ, đều không phải vô duyên vô cớ. Hóa ra tôi là một đứa con gái ngoài giá mà mẹ nói với tôi rằng “Tứ Nguyệt, con là món quà quý giá nhất của mẹ, ngoại trừ bản thân con ra thì không ai có thể xem thường con, làm người phải có cốt khí.” Mẹ nói nhàn nói điều gì cũng đều mang vẻ mặt nhàn năm tôi mười hai tuổi mẹ tổ chức sinh nhật cho tôi, lần đầu tiên kể cho tôi câu chuyện của ba và mẹ. Vẫn là giọng điệu nhàn nhạt, vẻ mặt nhàn và ba hoàn toàn không môn đăng hộ đối, mẹ là người vùng khác, sau khi tốt nghiệp đại học thì vào làm việc trong một nhà xưởng của nhà họ Mạc rồi quen biết cha tôi, sau đó thì có tôi. Nhưng mà ba đã có vợ, còn có cả con cái, mẹ kiên cường sinh tôi ra đã phải chịu không ít lời chửi rủa của bên kia, hơn nữa khi đó vẫn còn là những năm đầu thập niên tám mươi của thế kỷ trước, tập tục xã hội còn xa mới cởi mở được như hiện nay, đứa con gái ngoài giá thú làm cho danh dự của ông ngoại và bà ngoại ở quê nhà mất sạch, dưới cơn nóng giận ông ngoại đã đoạt tuyệt quan hệ cha con, từ nay về sau không còn qua lại, cho đến giờ tôi vẫn không biết vị trí chính xác của quê nhà, chỉ biết đại khái là một trấn nhỏ bên kia Hồ ở bên chỗ ba, lúc đầu tôi sinh ra cũng không được thừa nhận, mẹ gọi nhà của ba là “Bên kia”. Mẹ nói ba từng ôm tôi sang bên kia, ngoại trừ ông cụ nhà họ Mạc cũng chính là ông nội của tôi ra thì không còn ai thích tôi. Ông cụ Mạc sinh được ba đứa con trai, con của ba đứa con trai cũng đều là con trai, khi ông cụ còn trẻ cũng rất muốn có một đứa con gái nhưng chưa được như ý nguyện, đột nhiên lại có cháu gái, đương nhiên là như nhặt được báu vật rồi. Ông cụ có quyền uy tuyệt đối ở nhà họ Mạc, ông muốn ba sắp xếp ổn thỏa cuộc sống ẹ, để mẹ mang theo tôi vào một ngôi nhà cũ của nhà họ Mạc ở ngoại ô, vợ cả của ba có không bằng lòng cũng không dám lên tiếng, bởi vì ông cụ đã phát biểu rằng kẻ nào dám gây khó dễ cho cháu gái của ông, kẻ đó sẽ bị đuổi ra nhưng ngày vui chóng tàn, một vụ tai nạn xe cộ bất ngờ đã đoạt đi tính mạng của ba và ông nội, bên kia lập tức trở mặt, không những đuổi mẹ ra khỏi nhà lớn mà còn không cho phép mẹ tham dự lễ tang của ba. Sau đó mẹ mang theo tôi sống nay đây mai đó, nếu không phải sau này anh cả Mạc Kính Phổ của ba tìm được chúng tôi rồi sắp xếp cho chúng tôi vào ở một ngôi nhà trong ngõ, có lẽ tôi và mẹ vẫn còn đang lưu lạc khắp nơi. Mơ Thấy Hoa Nở Điềm Gì ❤️️ Giải Mã Giấc Mơ Chính Xác ✅ Cùng Chuyên Gia Giải Mã Và Tìm Hiểu Bí Ẩn Điềm Báo Đằng Sau Giấc Mơ Thấy Hoa Nở. Nằm Mơ Thấy Hoa Nở Là Điềm GìGiải Mã Chiêm Bao Thấy Hoa NởNằm Mơ Thấy Cây Mai Nở HoaNằm Mơ Thấy Hoa Sen NởNằm Mơ Thấy Hoa Lan NởNằm Mơ Thấy Hoa Nở Rộ Là Điềm GìNằm Mơ Thấy Hoa Đào Nở Rộ Là Điềm GìMơ Thấy Hoa Nở ĐẹpNằm Mơ Thấy Hoa Quỳnh NởMơ Thấy Hoa Nở Rực RỡMơ Thấy Hoa Nở Màu HồngMơ Thấy Hoa Nở Màu ĐỏMơ Thấy Hoa Nở Trên CâyMơ Thấy Hoa Nở Màu TrắngMơ Thấy Hoa Nở Trên MộMơ Thấy Hoa Nở Dưới NướcMơ Thấy Hoa Nở Trong NhàMơ Thấy Vườn Hoa NởMơ Thấy Hoa Nở Đánh Con GìLiên Hệ Giải Đáp Mơ Thấy Hoa Nở Thiên nhiên đã ban tặng cho con người những đóa hoa rực rỡ, đẹp đẽ nhất và hương thơm riêng biệt khác nhau. Đồng thời, hoa là món quà vô cùng ý nghĩa và tình cảm trong những dịp lễ khác nhau. Mỗi loài hoa sẽ mang trong mình những ý nghĩa riêng tạo nên sự đa dạng và phong phú cho cuộc sống. Hoa đẹp nhất là khi những cánh hoa bắt đầu bật ra mang đến những hương thơm ngào ngạt, dịu nhẹ hay thoang thoảng. Hoa thường được con người dùng để trang trí cho căn phòng hay nơi làm đẹp để tăng thêm sự sang trọng, ấm cúng và thoải mái cho căn phòng. Nằm mơ thấy hoa nở, nằm mộng thấy vườn hoa có ý nghĩa gì? Chiêm bao thấy hoa nở đánh con gì? Điềm báo từ giấc chiêm bao thấy hoa nở là gì? Hãy cùng các chuyên gia tìm hiểu chi tiết qua bài viết sau đây. Mời bạn cùng tham khảo nhé. Giải Mã Chiêm Bao Thấy Hoa Nở Mỗi loài hoa sẽ mang những màu sắc, hình dáng, vẻ đẹp và ý nghĩa riêng. Giấc mộng thấy hoa nở cũng sẽ mang những thông điệp riêng, có những điềm báo tốt lành, may mắn nhưng cũng có những điềm báo ngụ ý cảnh báo; nhắc nhở con người về những chuyện có thể xảy ra vào hiện tại và tương lai. Ý nghĩa Giải Mã Chiêm Bao Thấy Hoa Nở sẽ phụ thuộc vào từng chi tiết xuất hiện trong giấc mộng. Nằm Mơ Thấy Cây Mai Nở Hoa Chiêm bao Thấy Cây Mai Nở Hoa điềm báo Mọi khó khăn của bạn rồi sẽ qua để đón mừng thành công sắp tới. Hoa mai luôn biểu trưng cho sự quý phái, giàu có; vì vậy việc nằm mơ thấy hoa mai nở rộ phần lớn báo hiệu điềm lành với chủ nhân. Xem thêm giải mã 🌿Mơ Thấy Cây Cau🌿 Nằm Mơ Thấy Hoa Sen Nở Sen tượng trưng cho vẻ đẹp thuần khiết và trong sáng; đây cũng là quốc hoa của Việt Nam với những phẩm chất vô cùng cao quý và thanh tao. Chiêm bao thấy hoa sen nở rực rỡ cho thấy bạn là một con người có những phẩm chất tốt với vẻ đẹp về ngoại hình và tâm hồn. Vì thế, bạn luôn nhận được sự yêu mến từ mọi người xung quanh. Tiết lộ thêm những điềm báo 👉 Mơ Thấy Mặc Áo Đỏ👈 Nằm Mơ Thấy Hoa Lan Nở Nằm mộng thấy hoa phong lan nở Có rất nhiều điều mới mẻ, vui vẻ đang chờ đón bạn ở phía trước. Chiêm bao thấy hoa lan nở rộ Giấc này là điềm báo tốt cho thấy sự thành công trong cuộc sống và công việc của bạn. Bạn sẽ gặp được vài điều may mắn đến bất ngờ đấy. Xem thêm điềm báo 🌼Mơ Thấy Đi Qua Cầu🌼 Nằm Mơ Thấy Hoa Nở Rộ Là Điềm Gì Chiêm bao thấy hoa nở rộ rực rỡ mang đến ý nghĩa vô cùng may mắn cho người mộng thấy. Trong thời gian sắp tới, bạn sẽ nhận được những vận may bất ngờ có thể giúp bạn thay đổi cuộc sống và tương lai của mình. Mọi cố gắng trong công việc của bạn sẽ gặt hái được thành quả và đây cũng là cơ hội tốt để bạn thể hiện năng lực của mình cho cấp trên. Đồng thời, bạn cũng nên chăm sóc bản thân mình tốt hơn để tránh ảnh hưởng đến công việc cũng như cuộc sống. ⭐ Tìm Hiểu Điềm Báo ⭐ Mơ Thấy Cây Cổ Thụ Nằm Mơ Thấy Hoa Đào Nở Rộ Là Điềm Gì Nằm Mộng Thấy Hoa Đào Nở Rộ Là Điềm Gì? Hoa đào và hoa mai là 2 loài hoa không thể thiếu vào những dịp Tết nguyên đán của dân tộc. Sắc hồng của hoa đào cùng với sắc vàng của hoa mai góp phần điểm tô cho vẻ đẹp của ngày xuân quê hương. Nếu bạn chiêm bao thấy hoa đào nở rộ trong vườn thì cho thấy cuộc sống hạnh phúc, viên mãn của bạn. Mọi người luôn dành cho nhau sự yêu thương, trân trọng và thấu hiểu nhau. Tiết lộ điềm báo 🥰️Mơ Thấy Cây Mía🥰️ Mơ Thấy Hoa Nở Đẹp Trên thực tế bạn sẽ được trông thấy muôn hình, muôn vẻ của thế giới tự nhiên và hoa cũng là một trong những điều tuyệt vời mà mẹ thiên nhiên đã bạn tặng cho chúng ta. Những bông hoa đẹp đẽ khoe sắc cho thế giới chúng ta thêm phần tươi đẹp hơn; cũng vì lẽ đó mà khi chiêm bao thấy hoa nở bạn sẽ thấy những điều tốt đẹp. Nằm Mơ Thấy Hoa Quỳnh Nở Nếu như bạn nằm chiêm bao thấy một bông hoa đang nở; có thể là hoa Quỳnh thì đây là điềm báo về cuộc sống hạnh phúc, tươi đẹp và an nhàn đang đón chờ bạn trong tương lai không xa. Hoa nở cũng giống như cuộc sống mới tươi đẹp chuẩn bị sang trang. Ngoài ra, nếu bạn mộng thấy hoa nở vào buổi đêm điều này lại cho thấy những phẩm chất tốt đẹp trong con người bạn; bạn luôn nghĩ tới người khác với những mặt tích cực nhất, dường như bạn luôn tạo cho người khác một cảm giác yên ổn và an bình. Bật mí bạn 💛Mơ Thấy Chặt Cây💛 Mơ Thấy Hoa Nở Rực Rỡ Chiêm bao thấy vườn hoa nở rực rỡ đây là dấu hiệu báo những thành công trên con đường kinh doanh; đừng quên cố gắng hơn nữa để đạt được mục tiêu mà mình đã đặt ra. Mơ Thấy Hoa Nở Màu Hồng Nằm chiêm bao thấy hoa nở màu hồng báo hiệu bạn đang có người thầm thương trộm nhớ nhưng chưa có cơ hội để giãi bày tình cảm; đường tình duyên của bạn đang khá thuận lợi. Xem ngay ❤️️Mơ Thấy Quả Ổi ❤️️Con Gì Mơ Thấy Hoa Nở Màu Đỏ Nằm chiêm bao thấy hoa nở màu đỏ báo hiệu chuyện tình cảm của bạn không được suôn sẻ; bạn và người ấy đang có những bất đồng và có nguy cơ tan vỡ. Mơ Thấy Hoa Nở Trên Cây Chiêm bao thấy hoa nở trên cây cho thấy bạn sẽ có một cuộc sống sung túc, viên mãn bên những người thân yêu; hãy cảm thấy may mắn vì sở hữu giấc mơ này. Xem thêm giải mã 🌿Mơ Thấy Quả Màu Đỏ🌿 Mơ Thấy Hoa Nở Màu Trắng Ngủ chiêm bao thấy hoa nở màu trắng ngụ ý đến điềm xấu, gia đình bạn sắp có tang sự; bạn nên chuẩn bị tốt tinh thần để đón nhận những điều xấu có thể xảy đến. Mơ Thấy Hoa Nở Trên Mộ Ngủ thấy hoa nở trên mộ khiến bạn lo lắng. Nhưng kì thực đây là một điềm báo lành. Nằm mộng thấy hoa nở trên mộ thì điều này chứng minh rằng bạn là người có rất nhiều những phẩm chất tốt đẹp và luôn mang lại sự may mắn, bình yên cho người khác. Tiết lộ thêm những điềm báo 👉 Mơ Thấy Trái Cây👈 Mơ Thấy Hoa Nở Dưới Nước Chiêm bao thấy hoa nở dưới nước là một điềm lành. Nên bạn hoàn toàn yên tâm với giấc mơ này nhé! Giấc mơ báo hiệu bạn sắp tới đón nhận nhiều tin vui bất ngờ. Mơ Thấy Hoa Nở Trong Nhà Nếu bạn chiêm bao thấy hoa nở ở trong nhà điều này cho thấy gia đình bạn sẽ có tin vui; mọi người đang rất hạnh phúc với những điều mà mình đang có. Cũng vì vậy mà bạn sẽ có một tương lai tốt đẹp có sự hẫu thuẫn của gia đình và người thân, bạn hãy yêu thương và chăm sóc thất tốt cho những người bên cạnh mình. Xem thêm điềm báo 🌼Mơ Thấy Quả Mít🌼 Mơ Thấy Vườn Hoa Nở Khi bạn chiêm bao thấy vườn hoa nở ở ngoài trời vào bạn ngày điều này lại nói lên rằng bạn là người rất tự tin, sức sống của bạn rất mãnh liệt. Bạn luôn mang tới cho mọi người những điều tốt đẹp nhất, cho nên bạn luôn được mọi người trân trọng, yêu quý. Hãy cố gắng để bản thân luôn luôn tốt đẹp bạn nhé. 🦀 Khám Phá Bí Ẩn Điềm Báo 🦀 Nằm Mơ Thấy Trái Cây Chín Mơ Thấy Hoa Nở Đánh Con Gì Không chỉ dừng lại ở việc lý giải ý nghĩa giấc mơ mà còn mang đến cho bạn những gợi ý cực kỳ chất lượng về những con số liên quan đến giấc mơ đó. Cùng tham khảo xem Mơ Thấy Hoa Nở Đánh Con Gì nhé Mơ thấyĐánh con gì, số mấyHoa Nở79 – 83 – 62 Ngoài ra, bạn có thể tham khảo thêm con số tương ứng với các trường hợp mơ thấy màu đỏ khác Mộng thấy hoa nở đánh ngay 79 – 83 – 62Chiêm bao thấy hoa sen nở đánh số 13 – 37Nằm mộng thấy hoa ly nở rực rỡ nuôi cặp 10 – 20Chiêm bao thấy hoa mai nở rộ 58 – 59Ngủ mộng thấy hoa lan nở rộ đánh cặp 77 – 72Nằm chiêm bao thấy hoa dại nở trên sa mạc đánh số trúng đề là 48 – 84 ⭐ Tìm Hiểu Điềm Báo ⭐ Mơ Thấy Hoa Sen Liên Hệ Giải Đáp Mơ Thấy Hoa Nở Nếu bạn cần tư vấn giải đáp thêm về các điềm báo Mộng Thấy Hoa Nở; vui lòng để lại BÌNH LUẬN hoặc LIÊN HỆ bên dưới để các chuyên gia giải mã giấc mơ thông tin bạn chi tiết nhất nhé.

ngoảnh lại thấy hoa nở