mới đầu hắn mỗi lần đâm một chút cô đều không nhịn được kiều mỹ hừ một tiếng, thắt lưng cùng mông cũng chỉ là muốn nghênh đón nhẹ nhàng, nhưng sau khi làm đến cao trào liên tiếp, thân thể cô vẫn còn đang ở đầu sóng khoái cảm dưới thân hắn không thể điều khiển tự động vặn vẹo dâm lãng, tự động lắc mông làm cho mỗi lần hắn rút cắm càng thêm hung …
03- Giáo hội Liên hữu Lutheran Việt Nam-Hoa Kỳ. Đại diện: Ms Nguyễn Hoàng Hoa. 04- Giáo xứ Phú Yên (1200 giáo dân). Đại diện: Lm Đặng Hữu Nam. 05- Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam. Đại diện: Ông Nguyễn Bắc Truyển. 06- Hội Anh em Dân chủ.
Cháu gái cao trào liên tiếp hai lần thế nhưng lỗ ɭ*и thì lại càng cắm càng chặt, làm Trần Nguy Nga sướиɠ đến mức căn bản không thể khống chế được nửa người dưới của chính mình, hắn cảm giác được mã mắt của mình đã không thể nhịn được mà phun ra một chút
Hai mắt hắn nhắm nghiền, miệng thở hỗn hển liên tục nói những lời ái muội. Lúc này Huyên Huyên dần cảm thấy khoái cảm, giữa cơn đau bị bạo hành tiểu huyệt. Cô nhịn không được rên rỉ nhỏ tiếng, đứt quảng. Hai vú căng trướng sữa đung đưa tới lui, trước mặt Trác A Thiên.
Chương 20: Đụ tử cung để tiểu nông phu mang thai Editor: VịtK Ngón tay Lý Toàn sờ đến chỗ nhô lên của hoa huyệt, thân thể tức khắc run rẩy, một
. Theo dược vương Tôn Tư Mạc, huyệt Cao Hoang là huyệt rất đặc biệt có thể giúp con người chữa được vô số bệnh, “người vô phương cứu chữa, người chết đi sống lại cũng có thể cứu được”. Vậy, huyệt Cao Hoang là huyệt gì và làm thế nào để điều trị bệnh bằng huyệt vị này hiệu quả? Khi gặp người đang mắc bệnh nan y không cứu chữa được hay trong hoàn cảnh “thập tử nhất sinh”, nhiều người không hề biết rằng vẫn còn một hy vọng giảm nhẹ bệnh tình bằng việc day bấm huyệt Cao Hoang trên cơ thể. Cao Hoang là bệnh từ lâu đã có ở trong tác phẩm “Tả Truyện” thời cổ Trung Quốc. Ý nghĩa tên huyệt Tên gọi Cao Hoang có ý nghĩa để chỉ “bệnh tình nguy hiểm” hay không còn cách cứu chữa với những bệnh đã hư tổn nặng, do đó nên gọi là huyệt Cao Hoang Trung Y Cương Mục Tên gọi khác Huyệt Cao Hoang Du Xuất xứ Thiên Kim Phương Tên gọi Cao Hoang có ý nghĩa để chỉ “bệnh tình nguy hiểm” hay không còn cách cứu chữa Đặc tính Đây là huyệt thứ 43 của đường kinh Bàng Quang Có đặc tính nổi bật trong việc nâng cao chính khí và trong việc phòng bệnh Công dụng Theo nhiều nghiên cứu Y học cổ truyền, đây là loại huyệt có tác dụng hiệu quả giúp bổ phế, bổ hư lao, kiện tỳ, bổ thận, bổ hư tổn. Do đó chuyên chủ trị những bệnh nguy hiểm như lao phổi, viêm phế quản, viêm màng ngực, suy nhược thần kinh. Ngoài ra còn giúp nâng cao chính khí, phòng chống các bệnh nguy hiểm. Tại sao huyệt Cao Hoang lại có tầm ảnh hưởng lớn trong y học cổ truyền? Tôn Tư Mạc là một danh y nổi tiếng của Trung Quốc, sống thọ đến 102 tuổi, người đời đặt cho ông bằng tên gọi “dược vương” vì những cống hiến và thành tựu lớn đối với nền y học nước nhà. Trích lược từ cuốn sách “Thiên kim phương tạp bệnh luận”của Tôn Tư Mặc đã viết rằng, trong hầu hết các loại bệnh, không có bệnh nào là bệnh mà huyệt Cao Trung không can thiệp chữa khỏi được. Ý nói rằng khi năng lực y thuật không còn có tác dụng, vượt quá khả năng điều trị thì có thể bấm huyệt Cao Hoang, bệnh nặng cũng thuyên giảm. Một câu chuyện tương truyền từ xa xưa tại Trung Quốc đã viết lại, khi Tấn Cảnh Công được Thái y chẩn đoán mắc bệnh, Thái Y đã nói rằng đây là bệnh vô phương cứu chữa, bệnh nặng và không còn cách nào để chữa khỏi dù sử dụng thuốc. Nhưng có một biện pháp giúp loại bỏ bệnh tật đó chính là dùng huyệt Cao Hoang. Tuy nhiên ông lại không chọn cách điều trị này và đã qua đời. Kể từ đó, “Cao hoang” thường được người đời sử dụng với những trường hợp khẩn cấp. Huyệt Cao Hoang có tác dụng chủ yếu trong điều trị các bệnh liên quan như cơ thể mệt mỏi, hư yếu, người xuống sức, tổn thương, hiện tượng mộng tinh, thượng khí, viêm có đờm, ho hen, chứng hay quên hoặc mắc các bệnh sau khi mang thai. Theo những y gia cổ đại đều cho rằng, Huyệt Cao Trung là huyệt đặc biệt có tác dụng chữa bệnh hư tổn, cân bằng tim mạch, chăm sóc phổi. Ngoài ra, những kiểm chứng lâm sàng có tác dụng hiệu quả điều trị bệnh yếu ớt gây ra ho, ra mồ hôi trộm vào ban đêm, thở khò khè, bệnh lao, nóng trong xương và một số bệnh khác. Bên cạnh đó, huyệt vị này còn có thể điều trị các chứng bệnh tâm khi không đủ, hay bốc hỏa, tâm hỏa thượng, chứng nóng trong, hay quên. Tại sao huyệt Cao Hoang lại có tầm ảnh hưởng lớn trong y học cổ truyền? Huyệt Cao Hoang ở đâu? – Phương pháp xác định vị trí huyệt Huyệt Cao Hoang chính là một huyệt vị quan trọng và có tác động lớn trên kinh bàng quang của cơ thể. Huyệt nằm bên cạnh xương cột sống và xương vai. Được nằm trên vị trí quan trọng trên cơ thể. Để tìm được vị trí huyệt Cao Hoang du, người bệnh cần ngồi xuống, dùng hai tay ôm chặt lấy hai vai, khuỷu tay đặt sát với ngực để phần xương bả vai mở rộng ra nhất có thể. Xác định vị trí huyệt nằm ngay bên dưới gai sống lưng số 4, người bệnh đo ngang 3 thống và chỉ cách huyệt Quyết Âm Du có 1,5 thốn. Theo giải phẫu y học hiện đại đã chỉ ra Bên dưới lớp da là các bó cơ bao gồm cơ trám, cơ thang, cơ răng cưa bé ở phía sau – trên, cơ xương chậu, sườn ngực và cơ gian ở vị trí sườn số 4, phổi. Thần kinh vận động trong cơ là những nhánh của dây thần kinh sọ não số 9, nhánh của đám rối cánh tay, hay nhánh của đám rối cổ sâu, dây thần kinh gian sườn số 4 và nhánh thần kinh sống lưng 4. Da tại vị trí huyệt Cao Hoang bị chi phối bởi tiết đoạn thần kinh D4. Tác dụng của huyệt Cao Hoang Huyệt Cao Hoang và một số huyệt khác như huyệt Đản Trung có thể điều trị những bệnh sau đây Chữa chứng phế lao, thổ huyết, khái khấu, khí suyễn. Kết hợp cùng các huyệt Phế du và Thận du, Đại chùy, Thiên đột và suyễn tức Điều trị chứng suy nhược cơ thể, mệt mỏi, chán ăn, da vàng nhợt Trị liệu chứng di mộng tinh Chữa đau lưng, đau ngực Chữa những bệnh phụ nữ sau sinh Tác dụng hiệu quả trong điều trị đau ngực Cách thực hiện trên huyệt Cao Hoang như thế nào để hết bệnh? Điều khó khăn nhất đó là việc xác định huyệt, đối với huyệt này phải cần người hỗ trợ, châm cứu hoặc tiêm đúng vị trí. Nếu day thì huyệt cũng rất khó tới nơi. Do đó nếu muốn cho huyệt Cao Hoang hoạt động, điều tốt nhất là người bệnh tác động quá châm cứu hay tự mình luyện tập. Phương pháp đóng mở huyệt Cao Hoang Phương pháp này có tác dụng làm giảm đau vai, đau lưng và làm sạch mạch máu trong cơ thể. Cách thực hiện Người bệnh để xuôi tay theo phần thân ra phía sau, cánh tay có thể vỗ vào phần cột sống lưng. Đây là cách thực hiện đơn giảm làm mở rộng huyệt. Mỗi khi ngồi nhiều và lâu trong một tư thế, người bệnh có thể dừng lại, dùng lực bàn tay vỗ vào phần cột sống nhiều lần. Các tự huyện tập này có thể giúp các chứng đau vai, lưng giảm đi đáng kể. Cải thiện lưu thông máu, lưu thông huyết quản dễ dàng hơn. Phương pháp trên không chỉ giúp người bệnh hỗ trợ điều trị bệnh lý mà còn giúp kéo dài tuổi thọ. Hỗ trợ điều trị các bệnh như đau lưng, đau vai, đau cổ, khi phế thũng, viêm phế quản mãn tính, bệnh liên quan đến đốt sống cổ,… Bài tập xoay vai Thực hiện động tác xoay vai thường xuyên giúp kích hoạt huyệt Cao Hoang hoạt động, đồng thời mở rộng khớp vai ra một cách thoải mái nhất có thể. Mỗi ngày dành thời gian rảnh để luyện tập còn có tác dụng chữa bệnh liên quan đến đau vai gáy hiệu quả. Cách thực hiện Người bệnh để hai tay buông xuôi tự nhiên, dùng ngón tay giữa chạm vào huyệt Phong thị nằm ở hai bên đùi. Dùng vai làm trục chính, thực hiện xoay vai 10 lần về phía trước để làm mở huyệt Cao Hoang. Tiếp tục xoay theo chiều ngược lại thêm 10 lần, cách này gọi là đóng huyệt Cao Hoang. Người bệnh thực hiện liên tục xoay về phía trước và phía sau để giúp phần ngực mở rộng ra hơn nữa. Việc này có tác dụng giúp phòng ngừa bệnh ở tim và phổi hiệu quả. Bài tập đóng mở huyệt cánh quạt Động tác này giúp làm giảm các triệu chứng bệnh ở vai và lưng. Cách thực hiện Hai chân đứng mở rộng bằng vai, hơi trùng đầu gối xuống. Lưng thẳng, ngực phẳng kéo căng Từ từ người bệnh đưa cánh tay lên ngực sao cho ngang với vai, kéo hết sức ra sau Di chuyển dần tay đến gần cột sống xương bả vai. Người bệnh nên thực hiện làm sao để ép huyệt Cao Hoang lên gần nhất. Dừng lại từ 1 – 2 giây sau đó trở lại về tư thế ban đầu. Lưu ý Khi kéo tay ra đằng sau nên kết hợp hít thở sâu, khi thu tay lại có thể thở nhẹ ra. Thực hiện động tác một cách nhẹ nhàng, chậm rãi đến khi vai và lưng có cảm giác tê mỏi, ra mồ hôi. Người bệnh sau khi thực hiện có thể cảm thấy vị trí vai và lưng giảm đau đáng kể, cơ thể thoải mái, thư thái. Châm cứu trên huyệt Cao Hoang Châm cứu vào huyệt Cao Hoang có tác dụng hiệu quả để loại bỏ sự nhiễm lạnh, từ đó gây ra nhiễm độc tầng sâu nhất ở trong cơ thể. Để châm cứu trên huyệt Cao Hoang cần nhờ đến những thầy thuốc có chuyên môn cao. Người thực hiện châm xiên từ 0,3 – 0,5 thốn, cứu 7 – 15 tráng hoặc với những người bệnh nặng có thể lên đến 100 tráng. Thực hiện từ 20 – 30 phút mới có hiệu quả trị bệnh. Châm cứu có tác dụng hiệu quả để loại bỏ sự nhiễm lạnh cơ thể Châm cứu vào huyệt này chỉ cần vài ba ngày sau người bệnh sẽ cảm thấy bụng có sự thay đổi rõ rệt, khí lưu thông tương đối đầy đủ. Những người có thể chất dư thừa, lạnh người thì huyệt Cao Hoang có tác dụng giải hàn hiệu quả. Chỉ cần châm cứu sau khoảng 1 tuần sẽ thấy hiệu quả rõ rệt, chứng tỏ cơ thể đã mất đi khí hàn, loại bỏ ứ nước, cơ thể trong trạng thái khô ráo và sạch sẽ hơn. Huyệt Cao Hoang là huyệt được y học cổ truyền Trung Quốc xưa coi trọng, giúp chữa được rất nhiều bệnh trên cơ thể. Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều người chưa biết đến huyệt vị này để tận dụng. Hy vọng sau bài viết này, bạn đọc có thể ứng dụng huyệt Cao Hoang trong quá trình chăm sóc sức khỏe và phòng chống bệnh tật. Đừng bỏ qua
Ý Xuân Hòa Hợp Quyển 1 - Chương 12 Xâm nhập vào em liên tục như vậy, em sẽ liên tục tới cao trào à? Vi Phong Chi Từ Từ 17/08/2017 Sau đợt cao trào, cả người Mạnh Khinh Khinh mềm ra như một vũng nước, nhũn như con chi chi. Cô tựa vào vai Hứa Nghiễn, mái tóc đen phủ xuống sau gáy, bầu ngực đầy đặn không ngừng phập phồng trong lòng anh. Lúc này là lúc tiểu huyệt mẫn cảm nhất, từng lớp thịt đều cảm nhận được từng sợi gân xanh trên gậy thịt, gậy thịt hưng phấn càng tăng thêm sự khoái cảm. Cô đã đạt đến cực hạn, động tác của anh khiến cô chịu không nổi nữa, nhưng bàn tay anh lại đột nhiên giữ chặt lấy hông cô, thân hình cô bị nâng về phía trước, gậy thịt rút khỏi người cô một ít. "A... Không... Đừng... Hứa Nghiễn... Chết em...” Tựa như có một dòng điện với cường độ mạnh được tạo ra do sự ma sát từ bên trong, từng ngón chân trắng nõn của Mạnh Khinh Khinh vội kẹp chặt lại, móng tay cô cào khắp đầu vai anh, “Đừng làm... Để em nghỉ ngơi... đừng...” Hứa Nghiễn cố ý ép buộc cô, hạ người xuống dần từ thắt lưng cô, một tấc tiến một tấc, một điểm tiến một điểm, khiến cô cảm nhận được tiểu huyệt của mình đang bị gậy thịt chống đỡ, thẳng tắp. Cô nhìn rõ cả một quá trình. Nước mắt rơi tí tách trên vai anh. Cô không cần, cô chỉ lên cao trào được ngần ấy thôi, làm sao có thể chịu đựng thêm được? "Á!!!”Hứa Nghiễn đợi gậy thịt tiến vào hai phần ba mới đâm mạnh vào, khiến nó mắc kẹt ngoài miệng tử cong, lớp thịt chật hẹp bắt đầu cắn mút lấy nơi ấy của anh. Da đầu anh run lên, cả bụng giống như có lửa thiêu đốt lan tới toàn thân, anh vừa mới đứng vững, hơi thở lại bắt đầu kích động. Đồng thời, thân dưới của anh xông mạnh vào, lần này rốt cuộc cũng thuận lợi uy hiếp tử cung. Đột nhiên, hoa huyệt mềm mại chấn động mãnh liệt, cửa huyệt giống như đang tham lam, muốn cắn nuốt gậy thịt, lúc này chợt phun ra từng dòng nước dịch. "Mới đó mà đã mau lên đỉnh rồi à?” Hứa Nghiễn vừa hỏi vừa nghi ngờ. Mạnh Khinh Khinh thẹn đến mức muốn chui xuống đất. Cằm cô tựa vào xương vai anh, cái mũi đỏ rực nức nở, “Đừng... Đừng động nữa...” "Xâm nhập vào em liên tục như vậy, em sẽ liên tục tới cao trào à?”Một câu nói nhẹ hẫng của anh lại khiến cô không tự chủ được mà run lên. Thân thể tuyết trắng mềm mại bị người đàn ông kia nắm chặt trong tay, cho dù là tứ chi cảu cô cũng không giãy dụa được, tiểu huyệt cứ lên lên xuống xuống, dần dần nuốt lấy gậy thịt to lớn. Động tác của Hứa Nghiễn cực kỳ cuồng dã. Anh tiến vào từng đợt tàn khốc, thân dưới cảu cô không ngừng run rẩy, do đó càng khiến anh tăng thêm khoái cảm, điên cuồng xâm chiếm. Vật thể cứng rắn như sắt kia nở to trong lối vào tiểu huyệt, tiểu huyệt vừa mỏi vừa đau, nhưng trong cái thống khổ lại cảm nhận được khoái cảm giữa đất trời. Khoái cảm lẫn thống khổ giằng xé Mạnh Khinh Khinh, cô không biết mình nên tiếp nhận hay tránh thoát. Lên cao trào hai lần, thân thể mềm mại càng mẫn cảm hơn mức bình thường. Chỉ trong vòng 20 phút ngắn ngủi mà cô đã lên cao trào hai lần. Bây giờ, tiểu huyệt giống như chưa được mở ra, đóng đóng mở mở, từng lớp thịt chấn động, trạng thái chắng hề khác lúc lên cao trào. Nơi ấy mất hồn như vậy, cho dù Hứa Nghiễn nhẫn nại tới đâu cũng không nhịn được. Thắt lưng anh tê dại, trong thân thể giống như có cái gì sắp sửa thoát ra. Anh đổi tư thế, đè Mạnh Khinh Khinh xuống giường, đẩy đùi cô lên cao, cao tới ngang ngực mới dừng lại, gậy thịt lại dùng góc 90 độ để xâm nhập vào nơi sâu nhất. Cô gái nhỏ yếu ớt tiếp tục kêu khóc, “Đừng... Sâu quá... Chịu không nổi...” Hứa Nghiễn hạ người xuống thân thể mềm mại, gậy thịt cắm vào cửa huyệt non mềm như một bông hoa hồng hé nở, cửa huyệt đỏ đỏ mềm mại, cực kỳ đáng yêu, khiến dục vọng tàn phá của anh sục sôi. Ngón tay tách hai cánh hoa ra, nắm lấy chỗ ở giữa, kéo mấy cái liên tục. Vẻ mặt của Mạnh Khinh Khinh trở nên hoảng sợ, “Đừng... Đừng mà... Đừng động vào nơi đó... Sắp tè ra quần... Tè ra quần rồi... Hu hu... Mau tránh ra...” Bạn đang đọc truyện trên
Sau đợt cao trào, cả người Mạnh Khinh Khinh mềm ra như một vũng nước, nhũn như con chi chi. Cô tựa vào vai Hứa Nghiễn, mái tóc đen phủ xuống sau gáy, bầu ngực đầy đặn không ngừng phập phồng trong lòng anh. Lúc này là lúc tiểu huyệt mẫn cảm nhất, từng lớp thịt đều cảm nhận được từng sợi gân xanh trên gậy thịt, gậy thịt hưng phấn càng tăng thêm sự khoái cảm. Cô đã đạt đến cực hạn, động tác của anh khiến cô chịu không nổi nữa, nhưng bàn tay anh lại đột nhiên giữ chặt lấy hông cô, thân hình cô bị nâng về phía trước, gậy thịt rút khỏi người cô một ít. "A... Không... Đừng... Hứa Nghiễn... Chết em...” Tựa như có một dòng điện với cường độ mạnh được tạo ra do sự ma sát từ bên trong, từng ngón chân trắng nõn của Mạnh Khinh Khinh vội kẹp chặt lại, móng tay cô cào khắp đầu vai anh, “Đừng làm... Để em nghỉ ngơi... đừng...” Hứa Nghiễn cố ý ép buộc cô, hạ người xuống dần từ thắt lưng cô, một tấc tiến một tấc, một điểm tiến một điểm, khiến cô cảm nhận được tiểu huyệt của mình đang bị gậy thịt chống đỡ, thẳng tắp. Cô nhìn rõ cả một quá trình. Nước mắt rơi tí tách trên vai anh. Cô không cần, cô chỉ lên cao trào được ngần ấy thôi, làm sao có thể chịu đựng thêm được? "Á!!!”Hứa Nghiễn đợi gậy thịt tiến vào hai phần ba mới đâm mạnh vào, khiến nó mắc kẹt ngoài miệng tử cong, lớp thịt chật hẹp bắt đầu cắn mút lấy nơi ấy của anh. Da đầu anh run lên, cả bụng giống như có lửa thiêu đốt lan tới toàn thân, anh vừa mới đứng vững, hơi thở lại bắt đầu kích động. Đồng thời, thân dưới của anh xông mạnh vào, lần này rốt cuộc cũng thuận lợi uy hiếp tử cung. Đột nhiên, hoa huyệt mềm mại chấn động mãnh liệt, cửa huyệt giống như đang tham lam, muốn cắn nuốt gậy thịt, lúc này chợt phun ra từng dòng nước dịch. "Mới đó mà đã mau lên đỉnh rồi à?” Hứa Nghiễn vừa hỏi vừa nghi ngờ. Mạnh Khinh Khinh thẹn đến mức muốn chui xuống đất. Cằm cô tựa vào xương vai anh, cái mũi đỏ rực nức nở, “Đừng... Đừng động nữa...” "Xâm nhập vào em liên tục như vậy, em sẽ liên tục tới cao trào à?”Một câu nói nhẹ hẫng của anh lại khiến cô không tự chủ được mà run lên. Thân thể tuyết trắng mềm mại bị người đàn ông kia nắm chặt trong tay, cho dù là tứ chi cảu cô cũng không giãy dụa được, tiểu huyệt cứ lên lên xuống xuống, dần dần nuốt lấy gậy thịt to lớn. Động tác của Hứa Nghiễn cực kỳ cuồng dã. Anh tiến vào từng đợt tàn khốc, thân dưới cảu cô không ngừng run rẩy, do đó càng khiến anh tăng thêm khoái cảm, điên cuồng xâm chiếm. Vật thể cứng rắn như sắt kia nở to trong lối vào tiểu huyệt, tiểu huyệt vừa mỏi vừa đau, nhưng trong cái thống khổ lại cảm nhận được khoái cảm giữa đất trời. Khoái cảm lẫn thống khổ giằng xé Mạnh Khinh Khinh, cô không biết mình nên tiếp nhận hay tránh thoát. Lên cao trào hai lần, thân thể mềm mại càng mẫn cảm hơn mức bình thường. Chỉ trong vòng 20 phút ngắn ngủi mà cô đã lên cao trào hai lần. Bây giờ, tiểu huyệt giống như chưa được mở ra, đóng đóng mở mở, từng lớp thịt chấn động, trạng thái chắng hề khác lúc lên cao trào. Nơi ấy mất hồn như vậy, cho dù Hứa Nghiễn nhẫn nại tới đâu cũng không nhịn được. Thắt lưng anh tê dại, trong thân thể giống như có cái gì sắp sửa thoát ra. Anh đổi tư thế, đè Mạnh Khinh Khinh xuống giường, đẩy đùi cô lên cao, cao tới ngang ngực mới dừng lại, gậy thịt lại dùng góc 90 độ để xâm nhập vào nơi sâu nhất. Cô gái nhỏ yếu ớt tiếp tục kêu khóc, “Đừng... Sâu quá... Chịu không nổi...” Hứa Nghiễn hạ người xuống thân thể mềm mại, gậy thịt cắm vào cửa huyệt non mềm như một bông hoa hồng hé nở, cửa huyệt đỏ đỏ mềm mại, cực kỳ đáng yêu, khiến dục vọng tàn phá của anh sục sôi. Ngón tay tách hai cánh hoa ra, nắm lấy chỗ ở giữa, kéo mấy cái liên tục. Vẻ mặt của Mạnh Khinh Khinh trở nên hoảng sợ, “Đừng... Đừng mà... Đừng động vào nơi đó... Sắp tè ra quần... Tè ra quần rồi... Hu hu... Mau tránh ra...”
Chờ Triệu Hoành bắn xong lần này, Văn Đình đã sớm xụi lơ ở trên đầu xe, vẫn không nhúc nhích, chỉ có lồng ngực phập phồng biểu hiện cô mới vừa trải qua vận động kịch liệt. Triệu Hoành nửa trần trụi hạ thân ôm lấy Văn Đình trần trụi toàn thân lên, Văn Đình từ từ nhắm chặt hai mắt nằm ngang ở trong lồng ngực anh, thân hình mềm mại dán lên lồng ngực nóng hổi của anh, trên người ửng hồng. Triệu Hoành bế cô vào trong phòng, chờ không kịp lên lầu ném cô nằm ở phòng khách lầu một, bắt đầu đợt gian dâm thứ hai. Văn Đình bị Triệu Hoành ném ở trên giường, trên người trần như nhộng, ngã xuống giường nhắm mắt nghỉ ngơi. Hai vú theo hô hấp của cô mà phập phồng, giữa hai châm thấm ướt một mảnh, có tinh dịch của Triệu Hoành bắn ra cũng có dâm thủy của cô chảy ra. Triệu Hoành đứng ở mép giường nhìn dáng vẻ của Văn Đình bị anh gian dâm, không có dáng vẻ thanh thuần bình thường, trên người dính đầy dấu vết hai người trao đổi, vô cùng dâm đãng, anh liếm liếm đầu lưỡi, đi đến trên giường kéo hai đùi Văn Đình ra. Văn Đình mở mắt ra nhìn anh, Triệu Hoành cười xấu xa, “Một hồi anh trai sẽ cho em nếm thử cảm giác sướng ngất trời.” “Tôi, tôi, tôi không cần, tôi phải về nhà……” Văn Đình muốn khóc, như thế nào cô cũng không nghĩ tới Triệu Hoành là một tên sắc lang đáng sợ đến như vậy. Triệu Hoành kéo chân Văn Đình ra, cắm vào hỗn hợp tinh dịch và dâm thủy dinh dính, “Bây giờ chỉ đút một cái liền đi vào, cho nên nhất định là thiếu chơi, thiếu làm, để cho anh trai làm thêm nhiều lần thì hoa huyệt mềm liền biết sự lợi hại của côn thịt lớn rồi.” Triệu Hoành mở rộng ra làm, anh đã bắn hai lần, mà côn thịt cũng không phải quá cứng, chỉ nghĩ muốn cắm Văn Đình. Triệu Hoành nhấc hai đùi của Văn Đình, từ trên cao cắm xuống. Văn Đình bị anh chơi mà mềm nhũn cả người, yếu ớt xụi lơ cầu xin tha, Triệu Hoành từ trên cao nhìn xuống chỗ hai người kết hợp, cái miệng nhỏ phấn hồng của Văn Đình bị anh cắm sưng đỏ, mút chặt lấy côn thịt lớn. Mỗi lần rút ra đều kéo theo thịt non hồng nhạt ra ngoài. Văn Đình nằm ở trên giường, từ dưới nhìn lên côn thịt lớn màu đen thật to của Triệu Hoành đang một vào một ra giữa hai chân, thân thể vừa bị gian dâm cực kỳ mẫn cảm. Triệu Hoành lại thọc vào vài lần như vậy, Văn Đình cảm thấy một dòng khí nóng bừng lên, Triệu Hoành hung hăng thọc vài cái rồi rút mạnh côn thịt ra, làm một dòng dâm thủy bị anh mang ra ngoài, Triệu Hoành cười xấu xa nói, “Nếm hương vị của côn thịt lớn thôi, đã bị làm đến cao trào rồi……” Mị nhục trong hoa huyệt của Văn Đình đang cắn chặt côn thịt lớn, đột nhiên bên trong tiểu huyệt trống rỗng có một cảm giác ngứa ngáy, rất muốn bị lấp đầy bị ma sát, hai cái đùi vô thức quấn lên eo của Triệu Hoành. Triệu Hoành đánh đòn lên cái mông trắng nõn cái bốp’, “Tiểu dâm phụ thiếu làm, ông đây giết chết em!” Triệu Hoành gấp đùi cô lại, bắt đầu mạnh mẽ làm, Văn Đình bị anh làm với tốc độ nhanh chóng mà liên tục thét chói tai, “A, đừng, quá nhanh, a, đừng……” Lại một dòng nước phun ra, Văn Đình chỉ cảm thấy hạ thể vừa trướng vừa tê dại, trong lòng hơi run rẩy, từng đợt khoái cảm vọt tới, thân thể bị Triệu Hoành châm lửa. Lần đầu tiên cô nếm được mùi vị của hoan ái, cô sớm đã không khống chế nổi chính mình, hai cái đùi kẹp chặt lấy Triệu Hoành, cái miệng rên rỉ quyến rũ. Triệu Hoành nhìn Văn Đình bị anh gian dâm liên tục cao trào, yêu vô cùng, càng làm càng có vị, bàn tay to hung hăng xoa vú mềm. Làm hơn mười phút như vậy, Văn Đình bị làm chỉ có thở dốc. Thảm thương cầu xin anh tha thứ hy vọng anh có thể nhanh chóng kết thúc, nhưng dáng vẻ khóc lóc như hoa lê đẫm mưa của cô chỉ làm Triệu Hoành càng hưng phấn hơn, mà cổ họng của Văn Đình bắt đầu khàn ở dưới thân anh, Triệu Hoành mới bỏ qua, hung hăng bắn một phát. Côn thịt vừa rút ra liền nhìn thấy hoa huyệt mềm mại của cô bị mình tàn phá cực kỳ sưng đỏ, cái miệng nhỏ đáng thương phun ra chất lỏng màu trắng sữa, xem ra hôm nay cô thật sự bị anh làm thật thảm. Triệu Hoành run lẩy bẩy mềm nhũn thành viên thịt, chơi đùa nhiều cô gái như vậy rồi, bây giờ mới biết cái gì là nhân gian cực lạc, nhìn Văn Đình bị mình chà đạp, Triệu Hoành cũng chưa chịu dừng, anh còn chưa làm thỏa nguyện, mà tiểu huyệt kia của cô quá mất hồn, sau khi đã bị làm thì mị nhục vẫn phấn hồng vừa chặt vừa non mềm làm Triệu Hoành nhìn thấy hận không thể nhét luôn côn thịt của mình trong đó hung hăng chơi. Nhưng Văn Đình rõ ràng không chịu nổi, đừng nói đến phản kháng, đến cả sức lực động đậy cũng không có, mềm mại nằm ở đó mặc anh xử lý. Gian dâm với một người bất tỉnh giảm rất nhiều hứng thú, Triệu Hoành ngẫm lại còn thời gian hai ngày, có thể cho anh chơi cho đã, bèn ôm cô trở về phòng ngủ của mình, chờ cô tỉnh ngủ lại tiếp tục chiến đấu vậy. Ngày hôm sau khi Văn Đình tỉnh lại nhìn thấy cảnh vật xa lạ, suy nghĩ một hồi mới nhớ tới, mình đang ở trong nhà của Triệu Hoành, nghĩ đêm hôm trước Triệu Hoành điên cuồng. Văn Đình có chút sợ hãi, trên người cô trần như nhộng không mặc gì cả. Văn Đình muốn bọc chăn duỗi tay lấy áo sơ mi rộng rãi của Triệu Hoành ở mép giường, ai ngờ ngày hôm qua đùi bị bắt mở ra quá lâu, có phần không nghe theo sai bảo, cả người vừa duỗi ra đã không cẩn thận lăn trên đất. Triệu Hoành nghe tiếng đi vào, trên người mặc áo thun màu đen, phía dưới một cái quần vận động, trên ngực ướt đẫm, hiển nhiên là vừa vận động xong. Vào phòng thấy Văn Đình trần trụi té trên mặt đất, ánh mắt làm càn dạo chơi trên thân thể cô, Văn Đình đỏ mặt muốn kéo chăn che, Triệu Hoành ba bước đến bên người cô, dễ như trở bàn tay bế cô vào trong ngực, “Tỉnh rồi, ngủ đủ nên vận động chút.” Triệu Hoành tiện tay kéo quần xuống, côn thịt thô to diễu võ dương oai đứng thẳng trong không khí. Đôi tay nhẹ nhàng nhấc lên, Văn Đình ở ngay trong lồng ngực anh rồi. Triệu Hoành đặt bắp đùi quấn eo mình, một bàn tay nâng cái mông trắng nõn, một bàn tay để cô ngẩng đầu hôn môi cùng mình. Đi tới đi lui, côn thịt lớn của Triệu Hoành liền đâm ở trước cửa mật động. Văn Đình giãy dụa muốn tách khỏi thì bàn tay to của Triệu Hoành đè lấy mông nhỏ của cô vào người anh, cả cây côn thịt liền đi vào trong cơ thể cô. Văn Đình nức nở một tiếng, cửa huyệt còn chưa trơn ướt đã bị thô bạo xâm nhập, có chút đau đớn, Triệu Hoành ôm Văn Đình đi tới phòng tắm, “Ngày hôm qua bị làm lâu như vậy còn không buông, cắn chặt như vậy, vẫn là thiếu làm, mở rộng chân ra, để đút côn thịt lớn cho em.” Triệu Hoành vuốt ve cái mông trắng nõn của Văn Đình, Văn Đình bị đau mà xoay vặn. Triệu Hoành đi đường một chút rồi nhún làm hoa huyệt. Kéo cao đầu Văn Đình hôn lên môi cô, nhìn cô bị mình gian dâm có phần đau đớn có chút vui sướng, trong lòng sung sướng nói không nên lời. Đến phòng tắm, Triệu Hoành đè Văn Đình trên tường làm một hồi lâu, để cho côn thịt cứng rắn của mình sảng khoái một hồi, híp mắt nhìn cô gái nhỏ ở trong ngực mình mềm mại bị làm cho khóc huhu bi thương. Văn Đình không biết cô càng tủi thân khó chịu thì Triệu Hoành càng muốn làm cô, nhìn thấy cô ở dưới thân mình cầu xin tha, anh chỉ muốn đút côn thịt thô to của mình trong hoa huyệt của cô. Triệu Hoành dừng lại rút côn thịt ra, giống như ôm trẻ sơ sinh mở đùi của Văn Đình ra, lộ ra cái miệng huyệt nhỏ vừa bị côn thịt đâm vào, đối diện với gương mở rộng hai đùi ra thật to, chỉ thấy miệng nhỏ mê người giữa hai chân đang phun nước ra, anh dâm đãng cười nói, “Tiểu dâm phụ há miệng rộng muốn ăn cái gì vậy?” Văn Đình nhìn chính mình trong gương bị Triệu Hoành ôm, đùi banh thật to, trên mặt ửng hồng, đầu vú bị Triệu Hoành cắn sưng đỏ lấp lánh nước, tiểu huyệt giữa đùi long lanh dâm thủy chảy ra, cả người quyến rũ dâm đãng. Mà côn thịt thô to của Triệu Hoành đặt ở bên dưới miệng huyệt, quy đầu cao cách cửa huyệt không xa, tùy thời chuẩn bị cắm vào. Văn Đình nức nở một tiếng xoay mặt không muốn xem, Triệu Hoành sao có thể để cô như ý nguyện, bàn tay túm lấy một cái kẹp rồi kẹp núm vú của Văn Đình. Cô bị đau mà nức nở một tiếng, quay đầu lại nhìn thấy đầu vú của mình trong gương bị một cái kẹp kim loại kẹp lại, trong tay Triệu Hoành cầm một cái kẹp khác, “Dâm phụ, mau nhìn côn thịt lớn chơi huyệt mềm của em!” Đôi mắt Văn Đình ẩn ẩn ngấn lệ, cái kẹp trong tay Triệu Hoành đặt về trân châu nhỏ của cô, nơi đó mới vừa bị kẹp lấy, Văn Đình vặn vẹo trong người Triệu Hoành, “Cầu xin anh, mau gỡ ra, đau.” “Nói đi, miệng dâm huyệt mở ra như vậy là muốn ăn cái gì?” “Muốn ăn côn thịt.” Văn Đình thấp giọng nức nở, giọng nói như con mèo con vậy, vô cùng tủi thân. Triệu Hoành nghe thấy thì côn thịt nảy lên, cứng rắn đâm ở miệng huyệt của cô. “Có phải đang chờ côn thịt của anh trai đâm vào hay không?” “Vâng……” “Vậy nhìn xem anh trai gãi ngứa cho em như thế nào!” Văn Đình nhìn thấy hai người đứng trong gương, cánh tay rắn chắc ngăm đen của người đàn ông tách hai chân thon dài của cô gái ra, trong mảnh đất tam giác màu đen của cô gái đột nhiên cắm thêm một côn thịt màu đen. Côn thịt màu đen kích thích cắm vào rút ra giữa hai chân cô gái, khi rút ra lóe lên nước chảy, hạ thể cô gái giống như cái miệng đang nuốt nhả côn thịt. Hai tay Văn Đình đặt trên khuỷu tay rắn chắc của Triệu Hoành, nức nở nhìn mình bị anh gian dâm. Triệu Hoành cố ý rút côn thịt ra, chỉ thấy cái miệng nhỏ hồng nhạt đang nhỏ nước, Triệu Hoành mở hai chân cô ra, làm cho tiểu huyệt ngập nước há rộng ở trong gương, “Dâm phụ, dâm đãng như vậy, há miệng rộng chảy nước miếng như vậy, có phải đang thèm côn thịt lớn hay không?” “Ha, tôi không có...” “Không có, không có vậy dâm phụ này là ai, chụp lại cho người khác xem, hỏi thấy có dâm đãng hay không?” Triệu Hoành làm bộ muốn cầm di động. Văn Đình giãy giụa, “Đừng, đừng chụp mà……” “Có phải dâm huyệt thiếu làm không?” “Hu……” Văn Đình không muốn trả lời. Triệu Hoành vươn tay liền cầm lấy di động, Văn Đình nhanh chóng cầu xin tha, “Đừng, đừng chụp……” “Dâm huyệt là muốn bị làm hay là muốn cho người khác xem?” “Muốn bị làm……” “Dâm phụ muốn bị làm, vậy tự nhét côn thịt lớn vào trong dâm huyệt đi!” Triệu Hoành nhìn dáng vẻ bất lực của Văn Đình không hề mềm lòng, côn thịt phía dưới càng đứng cứng rắn hơn. Văn Đình vươn tay cầm lấy côn thịt thô đen nhét vào thân thể của mình, quy đầu mới vừa trượt vào, Triệu Hoành mạnh mẽ nhấp một cái, cắm vào một nửa, toàn thân Văn Đình rên rỉ, hai tay không khỏi tự do ôm lấy cánh tay cường tráng của Triệu Hoành. Anh nhìn chằm chằm nơi hai người kết hợp trong gương bắt đầu cắm vào rút ra, “Dâm phụ, mới cắm vài cái liền cao trào, dâm động nhỏ chính là thiếu chơi, nện nhiều chút, để em biết sự lợi hại của côn thịt lớn!” Trong chốc lát cắm vào, Triệu Hoành đặt Văn Đình trên bục để cô quỳ soi gương, chổng mông lên, côn thịt lớn từ phía sau cắm một cái tới đáy. Trong gương Văn Đình quỳ ở nơi đó, hai cái vú nhỏ treo, mông bị Triệu Hoành kéo, côn thịt to lớn nhanh chóng ra vào ở giữa mông trắng nõn. Mỗi lần làm tư thế từ phía sau đều đâm vào góc trong cùng, ngày hôm qua Văn Đình bị Triệu Hoành chơi đến mức chân mềm nhũn, nên cô quỳ một hồi liền yếu ớt gục xuống, chỉ có mông bị Triệu Hoành dữ tợn kéo làm, toàn thân tê mỏi, chỗ mềm mại sâu bên trong bị Triệu Hoành hung hăng va chạm, dâm thủy từ chỗ kết hợp chảy xuống, cô chỉ có thể yếu ớt ở dưới thân anh rên rỉ quyến rũ hoặc cầu xin. Sau khi Triệu Hoành bắn một phát vô cùng sung sướng bèn ôm Văn Đình tắm rửa sạch sẽ khoác áo tắm rồi ôm cô đến nhà ăn ở lầu một. Bữa sáng là do cửa hàng đưa tới, Triệu Hoành ôm Văn Đình vào trong ngực, vươn tay xoa hai vú nhỏ trong áo choàng tắm của cô, vừa ăn sáng.
Hình NIỆM THẾ TỤC HÓA VÀ NHỮNG VẤN ĐỀ LIÊN QUANTác giả P. Gilles BercevilleNgười dịch Lm. Phêrô Trần Ngọc AnhMỘT CÁI NHÌN SƠ KHỞI Khái niệm thế tục hóa khá phức tạp. Vào thời đương đại, khái niệm này mang nghĩa rất rộng. Nó được sử dụng trong những lãnh vực tri thức khác nhau luật pháp, lịch sử, xã hội học, triết học và thần học. Người ta bàn về khái niệm này và hiện tượng thế tục hóa ít nhiều cách trung hòa neutre hoặc có chính kiến, với một lượng cảm xúc tiêu cực hoặc tích cực ít nhiều mạnh mẽ. Các biểu đề liên quan đến sự kiện thế tục hóa thường mơ hồ, với những nguy cơ biến chuyển khó kiểm soát, đi từ ý niệm này sang ý niệm kia, từ kiến thức sang mệnh lệnh, từ mệnh lệnh sang kiến thế, suy tư và tranh luận về sự kiện thế tục hóa không thể miễn trừ việc đưa ra một cái nhìn sơ khởi để các cuộc trao đổi được sáng sủa và tự do hơn. Quả là khi nói đến thế tục hóa, ta cần phải luôn đặt vấn đề đâu là nghĩa của hạn từ thế tục hóa trong một bối cảnh như thế? Đâu là lãnh vực tri thức mà việc phân tích sự kiện thế tục hóa nêu lên? Phải chăng người ta chỉ nhắm đến một nhận định đơn thuần, hay một giải thích, một quyết định?I. NÒNG CỐT CHUNG CHO CÁC TỪ NOYAU SÉMANTIQUE COMMUNViệc sử dụng từ sécularisation mang tính loại suy điều này có ý nói rằng hạn từ này được dùng để diễn tả nhiều ý nghĩa; mà mỗi ý nghĩa, theo cách của nó, lại gắn với một nòng cốt chung cho các cốt chung của khái niệm sécularisation có thể được phát biểu như sau trong tất cả những cách sử dụng của từ này, “sécularisation” được dùng để chỉ một chuyển biến, từ một thực tại, một tình trạng gắn liền cách nào đó với Thiên Chúa hoặc “cái thiêng”, tức gắn liền với thần linh, sang một tình trạng mà mối liên hệ này bị lơi lỏng hoặc thậm chí bị cắt đứt. Từ nguyên của sécularisation tương ứng cách chính xác với nòng cốt này tiếp tố suffice “-isation” chỉ ra một tiến trình; thân từ radical “sécular-” cho thấy từ La-tinh saeculum, trước tiên chỉ a khoảng thời gian một thế hệ; rồi b một thời đại nào đó, một thời kỳ, một “thế kỷ”; rồi c phạm vi của sự chuyển động, sự thay đổi, sự tạo thành, đối nghịch với aeternum, với vĩnh cửu, với những gì không khởi đầu không kết thúc, không thay đổi, với Thiên Chúa. Sécularisation là một bước chuyển ít nhiều được hoàn tất, đi từ aeternum sang thế, chúng ta đã xác định ra 4 thành phần luôn có mặt khi khái niệm này được sử dụng một thực tại A bị tác động bởi tiến trình thế tục hóa; cái thiêng hoặc cái thánh D; một mối liên hệ đặc biệt kết nối lúc ban đầu A với D L, tức tình trạng mà mối liên hệ này bị lơi lỏng, thậm chí biến mất B.II. LỊCH SỬ CỦA KHÁI NIỆM VÀ CÁC LÃNH VỰC ỨNG DỤNG KHÁC NHAU LUẬT PHÁP, LỊCH SỬ, XÃ HỘI HỌC, TRIẾT sử dụng đầu tiên của hạn từ này thuộc lãnh vực luật pháp. Nó có gốc gác từ đất Pháp, và đã được sử dụng từ cuối thế kỷ XVI. Ở thế kỷ XVIII, ta có thể thấy nó trong các tác phẩm của Voltaire chẳng hạn. Lúc bấy giờ, hạn từ này chỉ1. Việc chuyển từ một tài sản A trước đó thuộc về L Giáo Hội D sang một thực thể thế tục, nay trở nên sở hữu chủ chẳng hạn Nhà Nước. Ta có thể nghĩ đến một bệnh viện, một trường học, một tòa nhà, những bất động sản của một dòng tu… bị quốc hữu Sự quay trở về “rút lại, thu lại” [réduction”] của một người A từ bậc sống thánh hiến cho Chúa D qua các lời khấn L sang bậc sống ở đời B.Trong tiếng La-tinh, người ta thấy từ saecularizatio trong bộ Giáo luật 1983, đề cập đến việc một người được gỡ bỏ các lời khấn indultum saecularizationis GL 684,2. Tuy nhiên, hạn từ này có lẽ được tiếng La-tinh vay mượn từ những ngôn ngữ bản địa; nó đã chuyển từ luật dân sự sang giáo luật. Hạn từ này vắng bóng trong các văn kiện của Công Đồng Vaticanô II. Nó được sử dụng lần đầu tiên trong các bản văn của Huấn Quyền, tại Thượng Hội Đồng Giám Mục Ngoại Thường năm 1985. Thế rồi, từ giữa thế kỷ XX, nó được dùng theo nghĩa rộng trong lãnh vực xã hội học, triết học và thần thế kỷ XX, tại Đức và Hoa Kỳ, quả thực, xã hội học và triết học đã sử dụng ồ ạt khái niệm thế tục hóa để chỉ 1 việc “thay nhãn hiệu” các tư tưởng Kitô giáo mà triết học hiện đại kế thừa; và theo nghĩa rộng hơn, để chỉ 2 một hiện tượng văn hóa xã hội socio-culturel chung, đánh dấu việc thế giới phương Tây, ngày càng ít bị các Giáo Hội Kitô ảnh Hiện tượng thế tục hóa như sự “thay nhãn hiệu” các tư tưởng Kitô giáo trong các bản văn của Max Weber, nhà xã hội học người Đức Nền Đạo Đức Tin Lành Và Tinh Thần Của Chủ Nghĩa Tư Bản, 1904-1905 và của triết gia người Đức Carl Schmitt Thần Học Chính Trị, 1922, xuất hiện ý tưởng về sự chuyển biến từ những khái niệm và những vấn đề thuộc phạm vi tôn giáo được đặt ra sang phạm vi thế tục. Carl Schmitt sử dụng lần đầu tiên hạn từ Säkularisation, một từ mới tiếng Đức họa theo từ “sécularisation”, tiếng Pháp. Ông quả quyết “Tất cả những khái niệm hàm súc của lý thuyết hiện đại về Nhà Nước đều là những khái niệm thần học bị thế tục hóa”. Cũng một ý tưởng như thế -về sự chuyển dịch các khái niệm tôn giáo lúc ban đầu vào trong những hệ thống tư tưởng hiện đại- đã được Karl Löwith lấy lại trong lãnh vực triết học lịch sử Lịch Sử Và Cứu Độ, Chicago, 1949 và được Eric Voegelin Cologne 1901- Stanford 1985 lấy lại trong lãnh vực chính Pháp, người ta thấy -từ năm 1936- cùng cách sử dụng động từ “séculariser” nơi Jacques Maritain Maritain nói đến ý tưởng cách mạng như một sự “chuyển đổi -qua thế tục- ý tưởng về cuộc chung thẩm và Nước Thiên Chúa” Thuyết Nhân Bản Toàn Diện, tr. 66. Albert Camus viết năm 1951 về Nietzsche “Kết luận nghịch lý nhưng đầy ý nghĩa của Nietzsche đó là Thiên Chúa đã chết bởi chính Kitô giáo, trong mức độ mà tôn giáo này đã thế tục hóa cái thiêng… là bước mang tính quyết định -mà ông Nietzsche đã hoàn tất nơi tinh thần nổi loạn- cốt ở việc nhảy từ việc phủ nhận lý tưởng sang việc thế tục hóa lý tưởng” Người Nổi Loạn, tr. 93 và 103.2 Trong các công trình nghiên cứu xã hội học sau năm 1945 và nhất là kể từ năm 1960, hạn từ này có một giá trị sâu hơn, đến mức nó được dùng để chỉ cách chung sự xuống dốc của các Giáo Hội và của những xác tín trong các xã hội hiện tượng này cho thấy một bộ mặt kép P. Berger, Tôn Giáo Trong Ý Thức Hiện Đại, 1971a Một bộ mặt khách quan, cơ chế giải phóng xã hội khỏi tôn giáo. Một xã hội A truyền thống có nền tảng tôn giáo L trở thành một xã hội hiện đại B thoát khỏi sự chi phối của các Giáo Hội D. Cuộc cách mạng Pháp đã trước nhất áp đặt ý tưởng về một Nhà Nước thế tục, độc lập với hàng giáo sĩ, trung lập đối với mọi tôn giáo. Các biểu tượng tôn giáo dần dà biến mất ở những nơi công Một bộ mặt chủ quan, văn hóa, mang dấu ấn những não trạng, tinh thần và cách xử sự của các cá nhân một động tác đi theo hướng hủy bỏ “tâm tình tôn giáo” le religieux trong thế giới, làm tiêu tan mọi vấn đề tôn giáo được đặt ra. Max Weber đã từng nói đến sự “vỡ mộng” của thế giới hay nói chính xác hơn sự “giải ma thuật” [Entzauberung] của thế giới, gây ra bởi Do-thái giáo và Kitô giáo, khi các tôn giáo này đưa ra niềm tin sáng tạo; và đạo Tin lành đã hoàn tất sự vỡ mộng này. Thiên Chúa siêu vượt khỏi loài thụ tạo; thiên nhiên bị Kinh Thánh giải thiêng, và được trao phó cho trách nhiệm của con chỗ đứng dành cho các bận tâm tôn giáo giảm sút nơi các tín đồ của một tôn giáo, người ta nói đến “sécularisation” của tôn giáo theo nghĩa chung của hạn từ này C. Glock, R. Stark, Tôn Giáo Và Xã Hội Ở Thế Căng Thẳng [Religion and Society in tension], 1965.Chiều kích chủ quan của sự thế tục hóa tương ứng với bước chuyển từ một não trạng và từ một cuộc hiện hữu A, bị chế ngự bởi việc cậy dựa L vào Thiên Chúa D sang một não trạng và một cuộc hiện hữu, nơi mà sự cậy dựa này đã bị thu hẹp lại, bị suy yếu hoặc thậm chí đã biến mất B.Trong việc nghiên cứu hiện tượng xã hội và văn hóa của sécularisation, cần phải phân biệt kỹ càng ba mức tiếp cận khó có thể tách biệt. Mức nhận định constat chẳng hạn quan sát việc Giáo Hội ở Châu Âu phải mất đi một số dạng của cải vật chất và quyền lực xã hội; mức giải thích interprétation sự mất mát này, sự giảm sút việc thực hành đạo có phải là những chuyện chẳng thể tránh khỏi hay không, có tốt hay không; mức dự phóng projet một sự mời gọi cam kết tán thành hay chống lại một tiến trình như thế. Chủ trương tục hóa laïcisme phóng khoáng sẽ chiến đấu để “tâm tình tôn giáo” le religieux biến mất khỏi lãnh vực công cộng và hoàn toàn tiệt trừ nó ra khỏi tâm trí của từng con người. Chủ trương thế tục hóa ôn hòa hơn sẽ chỉ bảo vệ sự tự trị của các thực thể chính trị. Một chính trị gia Hồi giáo chẳng hạn sẽ chống lại việc áp dụng luật charia trong xứ mình nhưng không từ bỏ đạo Hồi. Chủ trương cực đoan intégralisme hoặc chủ trương bảo thủ quá khích intégrisme sẽ đề cao sự thống trị của tôn giáo -cách toàn trị nhất có thể- trên các tổ chức công cộng và cuộc sống của các cá nhân từ “intégriste” xuất hiện với đảng “Partido integrista”, được lập năm 1890; đảng này cổ xúy việc Nhà nước phụ thuộc vào Giáo Hội Công giáo ở Tây Ban Nha. Trong suy tư rất mực sành sõi và được biện luận vững vàng như của sử gia và triết gia Marcel Gauchet, thì sự kiện các tổ chức Công giáo bị mất ảnh hưởng từ cuối thời Trung cổ ở Tây phương được giải thích như hệ quả của tín điều Nhập thể của Kitô giáo sau mười lăm thế kỷ “ấp ủ” Kitô giáo là tôn giáo đã cho phép việc ra khỏi tôn giáo.[1] Kitô giáo vừa là “người chủ xướng vừa là nạn nhân” của sự ra khỏi này. Việc ra khỏi tôn giáo cho phép một “thế giới tự lập” xuất hiện “cộng đồng nhân loại nay đi đến chỗ tự định nghĩa từ chính mình”. Thế giới này là thế giới của những nền dân chủ tân thời. Gauchet thừa kế dự phóng projet giải phóng của thời Ánh sáng và ông hy vọng là cuộc khủng hoảng của các nền dân chủ hiện nay sẽ được chế ngự để đi đến một hình thức “dân chủ cao hơn” “démocratie supérieure” “chúng ta sẽ đi xa hơn, từ chỗ ra khỏi tôn giáo, đến một hoạt động tập thể tự trị nhiều hơn, đến một sự đào sâu chủ thể chính trị” La condition historique, 2003, tr. 336.Cần lưu ý rằng giả định về việc tôn giáo bị suy tàn có thể che khuất một phương diện của tính hiện đại và sự kiện thế tục hóa, đó là việc “tâm tình tôn giáo” được tái tạo trong một thế giới mà tâm tình tôn giáo không còn là cái khung xã hội cứng ngắc, nơi tất cả đều phải nằm dưới sự theo dõi sít sao của hàng giáo sĩ. Nếu đa phần những người đương thời của chúng ta từ chối –như từ chối một sự can thiệp không chính đáng- các giới luật của những định chế tôn giáo trong các lãnh vực mà sự tự do lựa chọn là một điều kiện của sự toàn vẹn cá nhân thì các chọn lựa chính trị hoặc đời sống tính dục chẳng hạn, những xác tín và những thực hành tôn giáo không biến mất, nhưng được các cá nhân đánh giá và biến đổi các nhà xã hội học nói đến “một mớ hỗn tạp” “bricolage” theo kiểu nói của Claude Lévi-Strauss. Như thế, chúng ta thấy phát triển một tình cảm tôn giáo religiosité bên ngoài các định chế và các khung truyền thống. Cái thứ hỗn tạp vừa huyền bí vừa ngoại lai mystico-ésorétique của các phong trào tôn giáo mới đã gia tăng, bao gồm những trào lưu; những trào lưu này lấy hứng -ít nhiều cách hỗn hợp syncrétique- từ các luận thuyết Đông phương xưa cổ hoặc bí truyền. Tương hợp với tính tân thời bị tục hóa, các luận thuyết này tìm kiếm một hạnh phúc trọn vẹn ngay ở trần gian; chúng nhấn mạnh giá trị của trải nghiệm cá nhân thường làm tổn hại đến truyền thống; chúng chấp nhận một quan niệm nhất nguyên về thực tại, đồng thời bác bỏ sự tách biệt thần linh/con người divin/homme.Nhưng ý nghĩa của “cái thiêng”, trong những xã hội tân thời bị thế tục hóa, cũng có thể nằm trong một cái khung hữu lý rationel; khung này đưa vào một hệ thống các giá trị nhân bản une “axiologie” tiếp nhận sự thỏa thuận chung consensus rộng rãi của dư luận nền dân chủ đa nguyên, các quyền của con người, sự bao dung, việc tìm kiếm những cách giải quyết phi bạo lực các cuộc xung đột. Yves Lambert đề nghị công thức “tôn giáo các giá trị” [monothéisme des valeurs] Le Débat [59], 1990. “Cái thiêng không biến mất khỏi các xã hội, nhưng tách rời khỏi các thẩm quyền trước đây -theo truyền thống- có trách nhiệm với nó. Nội dung của đức tin gồm các giá trị, được coi trọng và được lựa chọn, không tùy thuộc vào việc chúng có tương hợp với quy luật truyền thống hay không, nhưng là đối chiếu với những giá trị mà chúng trải nghiệm trong cuộc sống hàng ngày, với những gì đem lại ý nghĩa”.Dù mang hình thức nào đi nữa thì việc duy trì và tái tạo “tâm tình tôn giáo” trong bối cảnh thế tục hóa cho thấy nỗi khao khát không thể tiết giảm của con người về tha tính altérité và thế giới siêu việt transcendance. Những xác tín tôn giáo có thể được xem –theo quan điểm xã hội học- như những tác nhân phát huy các giá trị nhân bản, tạo ra khả năng để đặt lại vấn đề cách triệt để những diễn từ chính thức của các chính trị gia, các kinh tế gia và các nhà văn phân tích xã hội học và lịch sử về sự kiện thế tục hóa thật ra không bao giờ là những nhận định constats thuần túy chúng luôn lệ thuộc vào những cách giải thích và những dự phóng, xuất phát từ suy tư triết học, thậm chí thần CÁC KHOA THẦN HỌC VỀ THẾ TỤC HÓA. LẬP TRƯỜNG CỦA HUẤN QUYỀN GIÁO HỘI CÔNG các Giáo Hội Tin Lành, một số tác giả viện đến thần học Lutherô về sự công chính hóa duy bởi đức tin mà không cần đến việc làm, và về sự phân biệt hai Vương quốc Vương quốc Thiên Chúa và Vương quốc con người, để hợp pháp hóa sự thăng tiến một thế giới trần tục và một lý trí tự trị. Nhà thần học Lutherô Friedrich Gogarten 1887-1967 đồng nhất hóa “thế giới” với “các việc làm” theo nhãn quan của Phaolô. Con người tội nhân, con người đức tin, tin vào những thực hành ở trong thế giới, như thể thế giới tự mình có thể mang đến phúc cứu độ. Con người đức tin, nhờ tự do trước thế giới mà biết rõ sự nghi hoặc và tính đôi chiều về luân lý và tôn giáo của nó nên họ chỉ tin vào Thiên Chúa. Đức tin là sự vâng phục trước tiếng gọi của Thiên Chúa và là trách nhiệm của con người, xét như chủ thể lịch Bonhoeffer 1906-1945, do đo lường được tính triệt để của những biến đổi mà thời hiện đại mang đến, đã thấy được ở đó một cơ may cho đức tin. Trong các lá thư viết trong tù, ông đảo ngược thuyết vô thần của triết gia người Đức Feuerbach 1804-1872 con người phải nên như trống không, chẳng còn bản thể riêng của mình để nuôi dưỡng bản thể của Thiên Chúa “để Thiên Chúa trở nên mọi sự thì con người phải chẳng là gì”. Bonhoeffer nhìn nhận nơi Đức Giêsu một vị Thiên Chúa đã hủy mình ra không kénose để con người được giàu có, để họ đạt đến tình trạng trưởng thành thật sự. Con người được giải thoát khỏi sự vong thân tôn giáo nhờ vào mặc khải về một vị Thiên Chúa yếu hèn và đau khổ nơi Đức Giêsu Kitô. Được giải thoát khỏi mọi não trạng và thực hành ma thuật, con người hoàn toàn đón lấy trách nhiệm về thế giới được trao cho họ. Đức tin khiến họ sống -trước mặt Thiên Chúa- trong một thế giới thế tục hóa. Chính sự dấn thân của họ ở trần gian làm chứng cho Thiên Chúa cứu độ. Bonhoeffer đề nghị một Kitô giáo phi-tôn-giáo a-religieux. Theo ông, một số tác giả như Thomas J. J. Altizer sinh 1927 còn đi đến chỗ ca tụng một thuyết vô thần Kitô giáo athéisme chrétien. Một tác phẩm có ảnh hưởng lớn là tác phẩm của nhà thần học người Mỹ Harvey Cox cuốn The Secular City 1965. Thành đô trần thế kỹ thuật, “technopolis”, là một loại xã hội mà phận vụ của nó là thoát khỏi mọi điều khiển của tôn giáo. Ngay cả khi nền văn minh kỹ thuật có những ngẫu tượng cần phải tố giác thì sự xuất hiện của nó vẫn là một cơ may cho đức tin. Quả vậy, con người được kêu gọi loại bỏ mọi ma thuật không chỉ trong thế giới, mà cả trong tôn giáo, theo động năng của Tin lành được Max Weber đưa ra ánh sáng. Phải trục xuất ý nghĩa của “cái thiêng” ngay cả trong đời sống Kitô giáo. Sự thế tục hóa gắn liền với sự giải thiêng désacralisation. Chúng cho phép nhân loại đạt đến một thời đại trưởng thành. Vị Thiên Chúa được loan báo cho xã hội trần thế chỉ có thể là Thiên Chúa, nhờ hoạt động xã hội và chính trị của những người làm chứng cho điều đó. Các khoa thần học về thế tục hóa xuất phát từ các Giáo Hội Cải cách đã gây được tiếng vang lớn trong một số môi trường Công giáo. Tuy nhiên, chúng nay đã lỗi thời. Ngày nay, người ta đã giã từ thời hiện đại đầy hứa hẹn, gắn liền với huyền thoại Tiến bộ, để bước vào thời khủng hoảng, dưới tác động của một tương lai đáng lo ngại tai họa hạt nhân; hư hoại môi trường; chênh lệch về kinh tế và văn hóa ngày càng tăng…. Trong bối cảnh mới này, các khoa thần học về thế tục hóa đã bị phê bình là những ý thức hệ, những diễn từ nhằm hợp pháp hóa một tình trạng và nhằm trấn an chúng khuấy trộn nhận định constat, giải thích interprétation và dự phóng projet. Do không đẩy thật xa việc khảo sát lịch sử và phân tích xã hội học, chúng nhìn một sự kiện trước mắt état de fait, tức sự kiện thế tục hóa, như một tình trạng đáng lý phải là état de droit. Sự đối nghịch giữa đức tin và tôn giáo trong các khoa thần học về thế tục hóa nhắm đến việc giúp đức tin -cách thầm lén- tránh khỏi những phản bác về tôn giáo của thời hiện đại. Khi vội vã phán quyết rằng con người hiện đại đã trở thành hoàn toàn phi-tôn-giáo a-religieux, những khoa thần học này đã khiến cho lương tâm các Giáo Hội được yên ổn trước những thất bại Phúc Âm hóa tại phương Tây. Tuy nhiên, như chúng tôi đã nhấn mạnh trước đây, con người hiện đại không tỏ ra là phi-tôn-giáo, là đã đánh mất cảm thức về “cái thiêng”. Vả lại, các khoa thần học về thế tục hóa bị các khoa thần học phóng khoáng phê bình khi bảo lãnh cho các xã hội phóng khoáng, với danh nghĩa là tách biệt “cái công” khỏi “cái tư”, các khoa thần học về thế tục hóa đã giới hạn đức tin vào một phận vụ thuộc lãnh vực tâm lý, chẳng tác động gì đến một xã hội kỹ nghệ hóa mất tính lại với các khoa thần học đánh giá tích cực hiện tượng thế tục hóa tổng quát, các trào lưu -sinh sôi nảy nở trong tất cả các tôn giáo truyền thống và các tín phái Kitô từ năm 1970- đã tái khẳng định sự dị trị hétéronomie của thế giới và cũng chống lại sự tự trị autonomie của cá nhân. Chúng ta hãy nghĩ đến những hiện tượng khác, đó là những giáo phái, nhóm tân-toàn-thống néo-fondamentalisme, và nhóm toàn-thủ intégrisme. Giữa hai thái cực của việc 1 hoàn toàn tán thành việc thế tục hóa khách quan và chủ quan, nhân danh một đức tin Kitô được tái giải thích, và 2 việc bác bỏ không dè dặt sự tự trị của chủ thể và sự tự trị của xã hội chính trị, nhân danh một đức tin Kitô bảo thủ, thì có một lối đi trung dung cho thần học. Lối đi này cốt ở việc nhìn nhận những gì là tiến bộ trong sự tiến triển hiện đại ở phương Tây, kể cả sự kiện thế tục hóa, nhưng cũng phân định ở đó những nguy hiểm và những cái xấu, dưới ánh sáng Lời Chúa. Đó hiển nhiên là đường hướng của những lời dạy của Huấn quyền trong Giáo Hội Công Công Đồng Vaticanô II, Giáo Hội Công giáo đã phân biệt quan điểm có thể chấp nhận với quan điểm không thể chấp nhận về sự tự trị của các thực tại trần thế Gaudium et spes 36. Giáo Hội đã khẳng định tự do tôn giáo là quyền căn bản của con người, mà không làm tổn hại đến giáo lý truyền thống Dignitatis humanae 1. Giáo Hội và Nhà Nước độc lập với nhau nhưng lại cùng góp phần vào việc thăng tiến công ích Gaudium et spes 76. Bản tường trình chung cục của Thượng Hội Đồng Giám Mục Ngoại Thường năm 1985 phân biệt giữa “sự kiện thế tục hóa hiểu cho đúng” sécularisation bien entendue với “chủ trương thế tục hóa” “sécularisme”, tức một cái nhìn tự lập - về con người và thế giới; cái nhìn này bỏ qua, không màng đến, thậm chí chối bỏ huyền nhiệm. Bản tường trình hài lòng cho thấy những “dấu chỉ của một cơn đói khát mong mỏi thế giới siêu việt và thế giới của Thiên Chúa”.Rất gần đây, Đức Bênêđictô XVI đã đào sâu ý nghĩa của sự kiện thế tục hóa dưới cái nhìn đức tin trong cuốn Đức Giêsu Thành Nagiarét 2007. Ta thấy trong tác phẩm này, không phải một giáo huấn của Huấn quyền, nhưng là kết quả suy tư của một thần học gia Công giáo người Đức trở thành Giáo hoàng, và thuộc về một thế hệ thần học gia bị khuấy động bởi các vấn đề thế tục hóa khác nhau mà chúng ta vừa đề cập. Đức Bênêđictô XVI dĩ nhiên đã chọn lập trường trung dung, cũng là lập trường của Huấn quyền Công giáo ít ra từ Công đồng Vaticanô II, vượt lên trên chủ trương thế tục hóa sécularisme cũng như phái toàn-thủ intégrisme. Điều độc đáo nhất nơi ngài là cách ngài đặt hai thái độ này đối lập với nhau, cách nghiêm khắc như Bênêđictô XVI tố giác cách thẳng thắn những mộng tưởng phục hưng bảo thủ cực đoan “Đế quốc Kitô giáo đã tìm cách biến đức tin trở thành động lực chính trị cho sự thống nhất đế quốc. Vương quốc Đức Kitô lúc bấy giờ mang hình dạng một vương quốc chính trị với vinh quang của nó. Sự yếu kém đức tin, sự yếu hèn trần thế của Đức Kitô cần được quyền lực chính trị và quân sự nâng đỡ. Qua bao nhiêu thế kỷ, cám dỗ -muốn đức tin được quyền lực bảo đảm- không ngừng xuất hiện, dưới nhiều hình thức; nhưng rồi, chính đức tin lại gặp nguy cơ chết ngạt trong vòng tay quyền lực. Cuộc chiến đấu cho Hội Thánh được tự do ta gọi là cuộc chiến, vì vương quốc của Đức Giêsu không thể bị đồng hóa với bất cứ cơ cấu chính trị nào phải được tiến hành trong mọi thời đại. Việc lẫn lộn đức tin với quyền lực chính trị luôn phải trả giá đức tin chỉ phục vụ cho quyền lực và phải khuất phục trước những tiêu chuẩn của chính trị”. Thế nhưng Đức Bênêđictô XVI lại không liên minh với chủ trương thế tục hóa; trái lại, ngài tố giác ở đó một chủ nghĩa thiên sai cũng đánh lừa con người ta như việc lẫn lộn đức tin với quyền lực chính trị “Tên cám dỗ không quá thô lỗ trực tiếp đề nghị chúng ta thờ lạy ma quỷ. Nó chỉ đề nghị chúng ta quyết định cho điều hợp lý, cho sự ưu tiên của một thế giới được tổ chức và quy hoạch, trong đó Thiên Chúa có thể có một vị trí, với tính cách là vấn đề riêng tư, nhưng không có quyền xen vào các vấn đề chính yếu của chúng ta. Soloviev đã viết một cuốn sách về tên Phản Kitô, Con Đường Mở Rộng Đến Tự Do Và Thịnh Vượng Của Thế Giới Le Chemin public vers la paix et le bien-être du monde; cuốn sách này có thể nói đã trở thành cuốn Kinh Thánh mới mà nội dung thực thụ là thờ phượng sự thỏa mãn bản thân và sự quy hoạch hợp lý”.Trong Tông huấn Evangelii gaudium tháng 11/2013, Đức Thánh Cha Phanxicô có đề cập đến đề tài thế tục hóa đoạn 64 nhưng đó không phải là điểm chính yếu của Tông huấn. Tông huấn không còn tập trung vào các vấn đề của Châu Âu và Bắc Mỹ, nhưng tỉ mỉ nhắc đến, chẳng hạn, sức sống và những nguồn tài lực của lòng đạo đức bình dân ở Châu Mỹ La-tinh, Phi Châu hoặc Á Châu. Hơn là sự kiện thế tục hóa nói chung, đúng hơn, trong xã hội, chính sự sùng bái lợi nhuận kinh tế gây thiệt hại cho con người và cho kẻ nghèo mới bị tố giác số 52 đến 60; và trong Giáo Hội, cái cần phải tố giác là một dạng “tính thế tục thiêng liêng” mondanité spirituelle số 93 đến 97. Lối nói “tính thế tục thiêng liêng” - mượn từ nhà thần học người Pháp Henri de Lubac - cho thấy sự tìm kiếm vinh quang loài người và sự thỏa mãn bản thân có thể giấu mặt đàng sau “sự quan tâm phô trương đối với phụng vụ, giáo lý hay uy tín của Hội Thánh […] Xin Chúa cứu chúng ta khỏi một Hội Thánh thế tục với những cạm bẫy của hoạt động thiêng liêng và mục vụ bề ngoài!”.Thư mục Có thể tìm một thư mục chi tiết ở Cl. GEFFRÉ, “Sécularisation”, Dictionnaire De Spiritualité, Paris, Beauchesne, 1990, tome XIV, p. 507-508. Trong hai mươi năm vừa qua, có thêm những công trình nghiên cứu về các triết gia người Đức về vấn đề thế tục hóa Schmitt, Löwith, Voegelin. Để có một suy tư mới hơn thuộc lãnh vực nhân học, có thể đọc Olivier ROY, La sainte ignorance. Le temps de la religion sans culture, Paris, Seuil, 2008, và thuộc triết học Charles TAYLOR, L’âge séculier, Seuil, Trích Tập san Hiệp Thông / HĐGM VN, Số 95 Tháng 07 & 08 năm 2016[1] Ra khỏi tôn giáo có tổ chức, lễ nghi, vv.. để trở về với “tâm tình tôn giáo” le religieux nằm sâu trong tâm thức con người. Chú thích của người dịch.
hoa huyệt cao trào liên tục